Răng rắc! Răng rắc!
Hắc Ma Cự Thiên Hống nuốt trọn trứng và vỏ, cảm giác quá tuyệt vời, nhân loại này cũng hiểu cái gì là tri ân báo đáp. Vu Nhai nói câu tiếp theo
làm Hắc Ma Cự Thiên Hống suýt phát cuồng.
Vu Nhai nói:
- Rất tốt, chúng ta đều ăn trứng rồng, bây giờ cùng chung kẻ địch. Cự
long rất bao che, sinh mệnh nào từng ăn trứng rồng đều bị chúng cảm nhận được. Nên giờ thì Hắc Ma lão huynh, dù ngươi có phá được hạn chế của ta vẫn sẽ phải cùng nhau chiến đấu.
Hắc Ma Cự Thiên Hống ngoái đầu, trợn mắt trừng Vu Nhai:
- Grao!
- Ăn ngon thì được rồi! Nhìn gì? Chiến đấu đi, giết nó, chúng ta lại
chia nhau thịt rồng. Dù sao đã ăn trứng rồng, ăn thịt rồng cũng là ăn.
Ăn một ít là ăn, ăn một đống vẫn là ăn. Chỉ cần thực lực của ngươi đủ
mạnh không chừng thứ siêu bổ này sẽ giúp ngươi leo lên thần giai.
Vu Nhai quát:
- Hay ngươi không dám ăn? Định đi qua vẫy đuôi nó?
- Grao!
Không biết tiếng gầm của Hắc Ma Cự Thiên Hống có ý gì, là bực bội hay