Cùng lúc đó, trong sân đơn giản của Lữ gia Kích Lĩnh hành tỉnh, Lữ Nham mới trở về từ tiền tuyến mở mắt ra tức giận quát:
- Là ai? Đi ra!
Tiền tuyến giao cho thế hệ trước, thanh niên như Lữ Nham tôi luyện một
lúc thì được, ở trong chiến trường lâu dài là không khôn ngoan.
Thiên tài cần rèn luyện nhưng cũng cần được bảo vệ.
Một bóng người kỳ dị xuất hiện:
- Không uổng là người được Thiên Chiến thần kích chọn trúng.
- Ngươi là ai?
Bóng người chậm rãi nói:
- Biết công hội lữ giả không?
- Không biết.
- Vậy ngươi quen một vị Bạch lão sư thích kheo mẽ không? Là người cho Vu Nhai mượn kiếm, ta là bằng hữu của hắn.
Lữ Nham biết Bạch lão sư hơi bất phàm, hỏi:
- A? Ngươi có việc gì hay Bạch lão sư cần nhờ ta nhắn lại?
Người đó khẽ thở dài:
- Không không không, là Bạch lão sư giới tiệu ngươi cho ta. Ài, hết
cách, người ta nhìn trúng đã chết trên chiến trường, đành tìm người
khác.
Người đó bước ra bóng ma, vóc dáng hơi ẻo lả.
Lữ Nham chân chất nói:
- Bạch lão sư giới thiệu ta cho ngươi? Ta không phải đồng tính luyến ái!
Nam nhân ẻo lả vụt tắt nụ cười, mặt đen như lọ nồi, gân xanh nổi lên nhưng vẫn rất xinh đẹp.
- Ta nhớ kỹ lời ngươi nói hôm nay, bây giờ ngươi hãy cầm thứ này đi lữ hành, muốn biến mạnh thì hãy đi du lịch.
- Lữ hành, ngươi đang nói cái gì?
- Nói thế này đi . . .
Nam nhân ẻo lả cố kiên nhẫn giải thích cho Lữ Nham:
- Nếu ngươi không nâng huyền khí lên thánh binh sư thì không cần lữ hành sớm như vậy, đáng tiếc, huyền khí của ngươi không đến thánh binh sư thì tốt rồi.
Lữ Nham hơi quan tâm hỏi:
- Ý ngươi nói Vu Nhai cũng tham gia hành động lần này?
- Đúng vậy!
- Tốt, vậy ta cũng tham gia. Nhưng lữ hành có ích gì cho chúng ta?
Nam nhân ẻo lả hỏi:
- Có một số người có lợi, một số thì không, phải xem ngươi có tìm được
không? Nhưng mỗi thiên tài ra khỏi công hội lữ giả đều đi qua con đường
này. Biết Trương Tả không?
- Biết, giết ba đỉnh thánh giai Cổ Duệ chi dân trong chiến tranh ở Côn vực.
Nam nhân ẻo lả nói:
- Đúng vậy! Trương Tả ra từ công hội lữ giả, những thánh binh sư nổi