Vu Nhai ngứa tay múa máy,
một kiếm quang sắc bén rạch phá mây phù văn. Huyền khí thiên binh sư cực kỳ chất lượng mạnh hơn huyền khí thánh binh sư bình thường nhiều. Huyền khí của thánh binh sư là loại huyền khí đánh vỡ quy tắc lực lượng.
Vu Nhai ngửa đầu cười dài:
- Ha ha ha ha ha ha!
Vu Nhai có tự tin đấu với Độc Cô Cửu Mạc một trận, nhưng giây sau hắn
bình tĩnh lại. Vu Nhai nghĩ đến Độc Cô Chiến Phong. Độc Cô Cửu Mạc có là gì? Nếu Vu Nhai làm được thì người khác cũng có thể.
Năm xưa Độc Cô Chiến Phong là thiên binh sư cường đại biết bao, nhưng
mặc kệ gã mạnh cỡ nào thì mục tiêu của Vu Nhai là Độc Cô Chiến Phong.
Vu Nhai không hề tự phụ vì có Huyền Binh Điển, hắn chỉ mới thành thánh bốn loại quy tắc lực lượng.
Vu Nhai xin được đi:
Lạc Thiên tiền bối, đa tạ đã chăm sóc ta nhiều ngày qua, ta nghĩ đã đến lúc rời đi.
Tính sơ thì Vu Nhai ở trong kiếm thần bí địa đã bốn tháng, không biết
bên ngoài ra sao, có đánh nhau với Cổ Duệ chi dân không? Không biết Dị
Ma tộc thế nào, hoạt động công hội lữ giả đã bắt đầu chưa?
Lạc Thiên kiếm linh còn chìm đắm trong Vu Nhai nghịch thiên. Thu một