- Được.
Đầu Vu Nhai đầy dấu chấm hỏi nhưng hắn không nói ra. Bây giờ tốt nhất
đừng truy hỏi cô nàng mới bị nam nhân nhìn thân thể hai lần, còn bị
người ta mắng xối xả, vừa bị thương vừa tội nghiệp, ha ha ha ha ha ha!
Vu Nhai nghĩ đến Thôn Thiên kiếm linh là một cô bé làm hắn rất muốn cười. Vu Nhai nằm xuống ngủ say sưa không biết trời trăng.
Thôn Thiên kiếm linh chậm rãi hiện ra, người phủ phù văn y, đẹp làm người ta nín thở.
Thôn Thiên kiếm linh nhìn Vu Nhai chằm chằm, hừ lạnh một tiếng:
- Bỗng nhiên cùng ngươi đi đến Thần Huyền đại lục, bỗng nhiên thành kiếm linh, đáng hận nhất là tại sao ta thành kiếm linh còn ngươi thì nhập
vào người nhân loại? Khi đó ta làm sao đối xử tốt với ngươi được?
Thôn Thiên kiếm linh nhìn Vu Nhai một lúc sau oán trách:
- Cao cao tại thượng? Được rồi, có một chút. Dựa vào cái gì ngươi chỉ là lưu manh trong mắt ta lại được nhập vào xác nhân loại còn ta làm kiếm
linh của ngươi? Dựa vào cái gì lưu manh nhà ngươi khác với điều lúc
trước ta biết?
- Rõ ràng ngươi khiến người ta ghét rồi làm người ta khó thể bỏ mặc. Chẳng lẽ lưu manh trong thiên hạ đều như vậy sao?
- Không, chắc chắn không phải thế. Ngươi là đặc biệt, có lẽ Huyền Binh