Bên dưới, các cường giả trẻ
thần tộc đứng bật dậy, phản ứng đầu tiên là rất ngạc nhiên vì tốc độ quá nhanh, dù là bọn họ chưa chắc làm được. Sau đó mọi người thi nhau chúc
mừng Thanh Mộc hoàng tử.
Ban đầu Thanh Mộc hoàng tử cũng nghĩ sao nhanh quá vậy? Bên trên có đến hai áp lực, rất nhanh hưng phấn lấn át tất cả.
Mộc Hạo há hốc mồm, gã cứng người. Tại sao? Tại sao Mộc Nguy trở nên
đáng sợ như vậy? Gã phải làm sao? Làm sao đây? Chết chắc rồi.
Mộc Hạo liếc Mộc Tinh Tinh ở bên cạnh, thầm nghĩ:
- Đành cố gắng nịnh nọt tỷ tỷ nhận nuôi này, nếu không mình sẽ tiêu đời ngay. May mắn Mộc Nguy đắc tội tỷ tỷ.
- Nói sao thì Mộc Nguy chỉ là tạp chủng, dù được cải tạo vẫn mang thân phận tạp chủng, không thể đánh đồng với tỷ tỷ.
Mộc Hạo nhủ thầm tự an ủi mình, nhưng gã càng lúc càng bất an.
Hắc Lâm Tư Nhi cười duyên với Tiểu Mỹ:
- Công chúa muội muội đã chuẩn bị tâm lý chưa? Là Thanh Mộc hoàng tử.
Hắc Lâm Tư Nhi đã quên mất lời Lam Thương Tử nói, nhớ làm gì? Kết quả đã có.
Hắc Lâm Tư Nhi liếc hướng Lam Thương Tử, nàng sửng sốt nhìn gã vẫn bình
tĩnh ngồi tại chỗ, không chúc mừng Thanh Mộc hoàng tử. Chẳng lẽ lần
trước thất bại làm Lam Thương Tử ngu người?
Hắc Lâm Tư Nhi ngẫm nghĩ, hỏi:
- Lam Thương Tử, lần này ngươi đã đoán sai, quả nhiên Thanh Mộc hoàng tử chiến thắng.
Lam Thương Tử bình tĩnh nói:
- Chưa chắc.
Trừ hai nữ nhân Hắc Nguyệt thần tộc ra không ai nghe thấy câu này. Tiểu Mỹ, Hắc Lâm Tư Nhi ngạc nhiên.
Lam Thương Tử tiếp tục bảo:
- Thanh Mộc hoàng tử có thắng hay không phải xem tạp chủng Thanh Mộc