Lúc này Nguyệt Cổ không còn
tâm tình bình tĩnh như trước nữa. Không thể trách Nguyệt Cổ, chỉ tại
'Cường giả ngu ngốc mạnh nhất' không làm theo lẽ thường.
Mộc Nguy cố gắng điều chỉnh sức mạnh, nuốt đan dược xuống rốt cuộc hơi khỏe lại.
Nguyệt Cổ nhìn cường giả mạnh nhất thế hệ trẻ Thanh Mộc thần tộc chậm rãi đến gần, lạnh lùng hỏi:
- Ngươi không giết ta?
- Ngươi thấy ta nên giết ngươi sao? Ha, ngươi hãy suy nghĩ đi, nếu vừa rồi ta không ra tay thì bây giờ ngươi sẽ như thế nào?
Mới rồi Vu Nhai nhìn quanh, còn dùng linh giác cảm ứng phát hiện xung
quanh không có ai nên mới đến gần Nguyệt Cổ. Chỗ này thuộc khu hoang dã
bách tộc loạn địa, chỗ này rất loạn, có nhiều di tích thượng cổ, đầy rẫy nơi thiếu bóng người.
Nghe lời Vu Nhai nói thì Nguyệt Cổ sửng sốt, gã ngâm nghĩ sau đó mắt trợn to.
Vừa rồi thất vọng, thất bại nhấn chìm Nguyệt Cổ, bây giờ gã tỉnh táo lại lập tức phân tích ngay. Nếu không nhờ cường giả mạnh nhất thế hệ trẻ
Thanh Mộc thần tộc ngu ngốc ra tay thì Nguyệt Cổ đã chết không kịp ngáp. Là người này cứu gã?
Nguyệt Cổ thầm nghĩ:
- 'Cường giả ngu ngốc mạnh nhất'? Ha, suýt nữa mình thành đồ ngu, hắn chỉ biểu diễn cho người ta xem.
Nguyệt Cổ không vòng vo, gã hỏi thẳng:
- Tại sao ngươi muốn cứu ta?
Nguyệt Cổ không hiểu nổi, người thông minh cách mấy cũng không đoán ra