Du Vũ Nhi hờ hững nói:
- Không sai, ta chính là Du Vũ Nhi. Rời đi lâu như vậy nên quay về lấy
lại những thứ nên thuộc về ta, cũng để dẫn Tinh Linh đi con đường chính
xác.
Du Vũ Nhi trở về Tinh Linh tộc không có nhiều thương cảm, nàng kiêu ngạo ngẩng đầu lên nhìn xuống Tinh Linh tộc bên dưới, ánh mắt giống như Cổ
Duệ chi dân ngạo nghễ.
- Hiện tại ta lấy thân phận nữ vương ra lệnh cho các ngươi buông cung tên xuống, mang ta đi gặp cháu gái họ Tuyết Đế Nhi của ta!
Cùng lúc đó, sâu trong cung điện Tinh Linh tộc.
- Nữ vương, đội ngũ phái ra ngoài vẫn bị chặn lại. Đã hai, ba tháng trôi qua mà chúng ta không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, như bị nhốt
trong rừng rậm. Bây giờ chúng ta nên làm sao đây?
Không khí trong cung điện nặng nề, mây đen dày đặc. Tuyết Đế Nhi ngồi
trên cao nhất, biểu tình rất bình tĩnh, nhưng nếu Vu Nhai đứng trước mặt sẽ thấy ra ngay nàng đang cố kiên cường. Nguyên rừng Tinh Linh bị lực