Lòng Vu Nhai thầm mong đợi được ngắm biểu tình của Ứng thiếu soái.
Hình như Ứng thiếu soái đã bị Thanh Mộc hoàng tử phái đi làm nhiệm vụ
khác, không có trong Tinh Linh sâm lâm, gã tránh thoát kiếp nạn lúc
trước.
Vu Nhai thầm nghĩ:
- Chết tiệt, bây giờ ta là Cổ Ma đại đế, không thể nhỏ nhen để bụng việc này.
Mọi người gật gù, bọn họ biết Thú Đằng tộc là con chó trung thành nhất
của Cổ Duệ chi dân, hoặc nên nói là chó nhà. Đám người âm trầm liếc đám
Thú Đằng tộc "Co được giãn được", kéo nhau lên đường.
Cuộc chiến bảo vệ bách tộc chính thức vén màn, thời đại bách tộc thuộc về Vu Nhai đã đến.
Cùng lúc đó, một góc bách tộc loạn địa, có luồng khói đen bay nhanh hướng nam, đó là Hắc Nguyệt đại quản sự hấp hối.
- Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt! Phải mau chóng quay về mảnh đất bí
ẩn, về Hắc Nguyệt thần thành. Ta phải sống, ta phải thông báo cho thần