- Vô cực là vô biên vô hạn,
hay ý nói mảnh thiên địa này vô tận? Vậy ta còn làm gì được? Làm sao để
đến thần binh sư? Kẹt ở thiên binh sư lâu như vậy không lẽ lên Thánh
binh sư càng chờ dài cổ? Hay mãi mãi không đến được?
- Không, chắc chắn không phải . . . Phá thiên, vô biên vô hạn?
Vu Nhai không ngừng phân tích, trích dẫn lý luận khoa học đời trước:
- Phải rồi, nói theo khao học kiếp trước thì trời là vũ trụ, nó vốn vô
biên, phá thiên và vô biên có mâu thuẫn. Nhưng đó là lý thuyết khoa học, Thần Huyền đại lục này không biết ngoài trời có vũ trụ vô cùng vô tận.
Óc Vu Nhai lóe tia sáng nói:
- Không lẽ . . .
Vu Nhai ngay lập tức phát ra ý thức bay lên cao trên bầu trời huyễn ảnh, cao, cao mãi.
Vu Nhai vượt qua sao treo đầy trời, những ngôi sao này không thấy loại
sao từ mấy trăm vạn năm ánh sáng mà là nghịch mệnh hồng biến thành sao.