Ánh mắt nàng lại rơi vào con chuột nhỏ trụi lông đang đứng ở trên vai Vưu Y Nhi.
Thì ra là thế. Hóa ra lúc đó phụ thân cũng không giết chết được nó.
- Nguyệt Ninh Á, ngươi còn chưa chết, chúng ta làm sao có thể chết nhanh như vậy được?
Thủy Tinh lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Nguyệt Ninh Á nói.
Sau khi bọn họ rơi xuống, rất nhanh liền cùng đi về phía quảng trường.
Thật ra đó chỉ là một còn đường rất nhỏ mà thôi. Tuy rằng Thủy Tinh
không biết vì sao Vu Nhai còn chưa xuất hiện, nhưng nàng có nghe Lan
Quân Hi nói, không biết Vu Nhai dùng phương pháp gì lại đột nhiên biến
mất. Nàng có thể đoán được hắn đã tìm được con đường khác hoặc cách khác để tiến vào. Nói chung, từ trước đến nay khó có thể đoán nổi về gia hỏa thối Vu Nhai này.
- Hừ, chỉ tiếc...
- Ninh nhi, không cần nói nhiều lời vô ích với bọn họ làm gì. Bọn họ
không chết cũng tốt. Hiện tại ta đã tổn thất không ít tế phậm phụ trợ.