có lẽ ta thật sự không có cách nào sử dụng trận pháp phá cháu. Nhưng thế gian này lại không có nếu như.
Lời Nguyệt Lâm Sa nói thật ra đâm trúng vào chỗ đau của Băng Tuyết Ma
Vương. Hắn quả thực cũng nghi ngờ thứ hắn nắm giữ chỉ có bộ dạng phía
ngoài không phải là trung tâm. Chính như ma pháp trận trung ương dưới
chân hắn, vì sao hấp thu nhiều máu tươi và linh hồn như vậy vẫn không có bất kỳ dấu hiệu nào để hắn nắm giữ toàn bộ Ma Uyên. Điều này không phải đã nói rõ rồi sao?
Trên thực tế, lời Nguyệt Lâm Sa nói thậm chí còn cảnh tỉnh hắn. Không có cách nào nắm giữ Ma Uyên khẳng định còn thiếu cái gì đó. Nhưng cảnh
thức thì đã sao. Đáng giết kẻ cần giết vẫn phải giết, điều nên làm vẫn
phải làm.
- Không. Băng Tuyết Ma Vương, thế gian có nếu như, chỉ là ngươi đoán không được mà thôi.
Đúng vào lúc này, Vu Nhai đột nhiên mở miệng cười, thản nhiên nói:
- Nếu như ta nói ta nắm giữ ma pháp trận trung tâm, đồng thời hiện tại giao cho Nguyệt Lâm Sa thì sao?
- Ách... Ha ha, người thanh niên này, ta thừa nhận ngươi là nhân vật