- Không thấy, làm sao có thể không thấy được?
Thần Vũ Thần Hoàng ngơ ngác, sắc mặt khó coi tới cực điểm. Bọn họ là tồn tại đỉnh phong nhất trên đại lục Thần Huyền. Nhưng trong trường hợp ba
người hợp lực, không ngờ lại khiến một tiểu tử Thần Tướng biến mất ở
trước mặt bọn họ. Loại tâm tình này quả thực khó có thể hình dung được.
Điều buồn bực nhất chính là, ngay cả Vu Nhai biến mất thế nào bọn họ cũng không biết.
Độc Cô Chiến Huyền cũng không biết. Hắn cũng có chút ngây người. Sau khi suy nghĩ một hồi, hắn chỉ có thể thản nhiên cười. Suy nghĩ về chuyện
của Vu Nhai thật nhức đầu. Giống như Lạc Thiên Kiếm Linh nói, tiểu tử
này rất quỷ dị. Căn bản không cần quá để ý tới hắn.
- Ha ha, ba vị Thần Hoàng, tại sao các ngươi giống như những con ruồi
chơi trò quay lòng vòng ở phía trên rất vui sao? Phía trên lại rất nguy