Đầu óc người lùn có thể nói ra nhiều lời khen ngợi như vậy tuyệt đối là rất trâu bò. Còn nói ra tất cả.
Bắt đầu tiểu gia hỏa kia còn nghe rất thoải mái, nhưng Khắc Liệt Luân Tư lại thêm ở phía sau ba chữ Tiểu bằng hữu. Kết quả lại đổi được một chữ
cút.
Vu Nhai nhìn thấy vậy, trong lòng cười thầm. Thoáng chốc, tâm tình hắn
thả lỏng đi rất nhiều. Chí ít tiểu nam hài này có thể hét.
- Tiền bối vô cùng trí tuệ, không biết tiền bối thích loại nữ hài thế nào?
Vu Nhai đột nhiên nói chen vào, ném Khắc Liệt Luân Tư vừa ảo não lại
ngây thơ qua một bên. Không có cách nào, vẫn để cho hắn làm tiền bối.
- Coi như ngươi còn thức thời, biết gọi lão phu là tiền bối. Ừ, lão phu
thích... Binh Linh nhỏ luôn canh chừng bên cạnh thần kiếm kia của ngươi. Ta muốn nàng ra ngoài, cùng đi chơi với ta.
Tiểu nam hài bỗng nhiên đưa một ngón tay, chỉ về phía Huyền Binh Điển
trong cơ thể Vu Nhai. Sau đó ngón tay chỉ về phía tiểu bằng hữu Phong