Hừ, nàng muốn báo thù cho Vu Nhai. Bởi vì nàng đang rất tức giận.
- Lão phu, lão phu... Thôi đi. Lão phu xem như nể tình Phong Doanh tỷ
tỷ, truyền thừa mọi thứ cho ngươi. Chỉ có điều tối đa chính là tên gọi
của những nguyên liệu ngươi gọi là mảnh vỡ 1, mảnh vỡ 2 mà thôi. Những
cái khác, trong vòng năm năm rưỡi qua, ngươi đã học gần hết rồi.
Cuối cùng tiểu bằng hữu Nguyệt Rèn thỏa hiệp. Đương nhiên, tuy rằng thỏa hiệp, nhưng bộ dạng vẫn rất kiêu ngạo...
- Cái gì mà năm năm rưỡi? Không phải mới qua hơn năm tháng sao?
Thôn Thiên Kiếm Linh đột nhiên hỏi ngược lại.
- Cái này...
Trong lúc nhất thời tiểu bằng hữu Nguyệt Rèn không biết nói như thế nào.
- Hơn năm tháng? Đúng vậy, vừa rồi ngươi cũng nói hơn năm tháng. Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?
Vu Nhai cũng nghĩ tới. Hắn nhìn chằm chằm vào tiểu bằng hữu Nguyệt Rèn
hỏi. Không phải đã qua năm năm rưỡi sao? Vì sao lại là hơn năm tháng?
Chẳng lẽ bởi vì mình mơ hồ về thời gian Thần Vương chi đạo? Không đúng.