Khi nghe thấy Vu Nhai đắc ý cười to, nàng lại không nhịn được cắn một cái về phía vai Vu Nhai.
Lại không biết thời gian trôi qua bao lâu, trong phòng không liếc mắt
đưa tình nữa, cảm giác yên tĩnh đã lâu, hình như hai người đã ngủ. Nhưng một lát sau lại truyền tới giọng nói ôn nhu của Nguyệt Lâm Sa:
- Ta nói này tiểu binh, chàng không sợ chuyện đêm nay là cạm bẫy do đế
quốc Ma Pháp ta cố ý thiết lập ra sao? Thời điểm ban ngày đã nói rõ ràng như vậy mà?
- Nàng cảm thấy cạm bẫy có thể vây khốn được ta sao?
Vu Nhai chỉ thản nhiên trả lời một câu.
Nguyệt Lâm Sa có phần sững sờ, nhưng nàng không nói thêm gì nữa.
Đúng vậy, bao nhiêu khốn cục còn bị Vu Nhai phá. Cạm bẫy căn bản không
vây khốn được Vu Nhai nghịch thiên. Hắn nhất định sẽ trở thành nhân vật
giống như Huyền Thần ở đại lục Thần. Đến lúc đó, đế quốc gì đó, quyền
lực gì đó hắn cũng sẽ không để vào mắt. Đến lúc đó, có thể hắn sẽ cướp