Chương 1007: Chấp mê bất ngộ (1)
Câu “Đền con mẹ nhà ngươi” của Tô Bằng, nội lực kéo dài, cao giọng ung dung, dư âm còn văng vẳng bên tai, rung động đến tâm can, đến mức mọi người chấn động thân thể.
Người ở cấp Tô Bằng, đã có rất ít người trực tiếp mở miệng nói lời thô tục, dù sao đến thân phận địa vị này, cúi xuống đều có không ít thuộc hạ, bình thường phải chú trọng uy nghiêm, bình thường nếu thô tục quá có vẻ không đủ cấp bậc.
Nói một cách khác, chính là như vậy sẽ khiến nhân cách không cao.
Giống chưởng môn phái Thục Sơn Nhâm Tùng, bình thường mặc dù cũng đều là múa đao lấy kiếm, nhưng cho tới nay, người cùng cấp với hắn cho dù là bằng hữu hay đối đầu, cũng sẽ không trực tiếp mở miệng chửi, đệ tử trưởng lão phía dưới càng lễ kính hơn với Nhâm Tùng, Nhâm Tùng đã rất lâu không nghe được lời chói tai như vậy.
Lúc này, một câu “Đền con mẹ nhà ngươi” của Tô Bằng, khiến Nhâm Tùng nghẹn họng nhìn trân trối, không ngờ trong lúc nhất thời không biết phản ứng thế nào mới tốt, hắn đã rất lâu không gặp phải loại tình huống này.
Truyện "Trò Chơi Tử Vong Luân Hồi Chương 1007: Chấp mê bất ngộ (1)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này