Chương 3
Sắp xếp ổn thỏa cho ta xong, đại ca liền rời đi.
Vị đại năng Nhân tộc kia tiên phong đạo cốt, khí chất siêu phàm, khiến người khác không dám khinh nhờn.
Ông bảo ta theo học cùng đệ tử của mình.
Ta nhìn thử.
Ồ!
Vị sư huynh này thật sự rất đẹp trai.
Ta học vô cùng chăm chỉ.
Sư huynh cũng dạy vô cùng tận tâm.
Chớp mắt đã ba năm trôi qua.
Tin tốt là mọi loại khẩu quyết ta vẫn thuộc nằm lòng.
Tin xấu là...
Ta vẫn không dùng được.
Đại năng nhíu mày, tự mình kiểm tra cơ thể ta.
Cuối cùng đưa ra một kết luận.
Ta không có đan điền.
Hay lắm.
Rốt cuộc ta là con cá lọt lưới từ đâu chui ra vậy?
...
Đại năng nói ông không thể dạy ta.
Ông bảo ta trở về, còn hoàn trả toàn bộ học phí mà đại ca đã nộp.
“Sau này đừng nói mình từng học ở Bồng Lai.”
Ta rưng rưng nước mắt gật đầu.
Có lẽ ông sợ ta làm mất mặt Bồng Lai.
Dường như vị đại năng kia vẫn còn chút lòng trắc ẩn.
Suy nghĩ rất lâu, cuối cùng mới miễn cưỡng nói một câu an ủi:
“Tuy tiên thiên thiếu hụt, nhưng ít nhất tâm tính thuần thiện.”
Khác gì khen con nhà người ta khỏe mạnh đâu chứ!
Sau đó, ông sai người đưa ta về Long tộc.
Biết được chuyện này, phụ mẫu không hề tỏ ra thất vọng.
“Không sao cả.”
“Mẫu thân và phụ thân con đã sớm nghĩ thông rồi.”
“Bất kể con thế nào, chúng ta cũng sẽ lo hậu sự cho con.”
Đầu óc vốn đã mơ hồ của ta lập tức xoắn thành một cục.
Ta lắp bắp hỏi:
“Ý... ý là sao?”
“Bé con à, con là người mà.”
“Mặc dù tuổi thọ không ngắn như nhân loại bình thường chỉ trăm năm.”
“Nhưng chắc chắn vẫn không thể so với Long tộc chúng ta.”
Đạo lý thì đúng là như vậy.
Nhưng nghe xong vẫn đau lòng quá!
...
Mấy ngày sau khi trở về, ta mới phát hiện đại ca đã biến mất.
Hỏi con cá chép đỏ trong viện mới biết.
Long tộc và Phượng tộc liên hôn.
Vậy mà đại ca lại đào hôn!
“Phượng tộc không có ý kiến gì sao?”
“Chắc là không.”
“Tiểu Thái tử nhà họ cũng chạy mất rồi.”
Ta kinh hãi:
“Thái... Thái tử?”
Cá chép đỏ đáp:
“Điện hạ hà tất phải chấp nhất chuyện nam nữ.”
Ta suy nghĩ một chút.
À đúng rồi.
Đó là rồng mà.
Hiểu được.