Chương 5
Ta tìm một tộc nhân cũng đi cùng chuyến ấy hỏi thăm, lúc này mới biết cô nương được ca ca ôm về chính là muội muội của huynh ấy, là nữ nhi của phụ thân và mẫu thân ta.
Ta chỉ vào chính mình:
“Vậy... ta là ai?”
Mọi người đồng loạt lắc đầu.
Không phải chứ?
Chuyện còn có thể máu chó đến mức này sao?
Ta nghĩ đi nghĩ lại.
Ta rõ ràng là do mẫu thân sinh ra mà!
Nhưng mọi người lại nói:
“Chân thân của cô nương kia là Kim Long, giống hệt tộc trưởng.”
“Nàng ấy còn có huyết mạch cảm ứng với tộc trưởng và tộc trưởng phu nhân.”
“Nàng ấy cũng rất giống tộc trưởng phu nhân.”
Người một câu, kẻ một lời giải thích cho ta nghe.
Ta suy nghĩ kỹ một lượt.
Hình như... chẳng có chỗ nào sai cả!
Phụ thân là con Kim Long thuần huyết duy nhất trong tộc.
Ca ca giống mẫu thân.
Còn ta thì như nhặt từ đâu về vậy.
Kết quả...
Ta thật sự là hàng giả!
...
“Phạm Tể, đừng lo, bọn ta vẫn sẽ nuôi ngươi.”
“Đúng vậy, dù ngươi không phải con ruột của tộc trưởng thì cũng chẳng sao.”
“Dù sao bọn ta đã chấp nhận chuyện ngươi là người rồi, giờ chấp nhận thêm chuyện ngươi không phải thân sinh cũng có gì ghê gớm đâu.”
“Phải đó, dù sao ngươi cũng chẳng sống được bao lâu.”
Tộc nhân đều rất tốt bụng.
Chỉ là lời nói hơi đâm vào tim mà thôi.
Thôi vậy.
Họ nói cũng là sự thật.
Ta cảm tạ mọi người rồi đi tìm phụ mẫu.
Nhưng trước cửa chỉ nhìn thấy ca ca đang ngồi trên bậc thềm.
“Muội ấy không sao chứ?”
Ca ca đáp:
“Chắc là không sao đâu. Tuy nhìn có vẻ nghiêm trọng, nhưng muội cũng biết mà, Long tộc chúng ta da dày thịt chắc.”
“Ta biết mình không phải con ruột rồi.”
Ta khẽ nói.
“Không sao cả, vốn dĩ muội đã khác chúng ta rồi mà.”
Sau đó ta hỏi ca ca quen vị cô nương kia thế nào.
Ca ca thao thao bất tuyệt kể cho ta nghe, trong lời nói chẳng thiếu phần khen ngợi.
Cuối cùng huynh ấy kết luận:
“Kính Sí vốn nên là tiểu công chúa của Long tộc, vậy mà lại sống khổ sở như một con rồng mồ côi.”
Ta cúi đầu:
“Nếu không phải vì ta...”
Ca ca lập tức ngắt lời:
“Ngốc tử, chuyện này liên quan gì đến muội chứ? Muội cứ vui vẻ là được. Nghĩ theo hướng tốt đi, tuy chúng ta thương Kính Sí, nhưng Long tộc da dày thịt chắc, rất khó chết.”
Ta nhớ đến bộ dạng đầy máu của nàng:
“Nhưng mà nàng ấy...”
Ca ca hạ thấp giọng:
“Chủ yếu là vì bọn ta muốn tới Ma giới cướp thánh vật của bọn chúng, ai ngờ bị truy sát.”
“Muội cũng biết mà, bọn ta vẫn chỉ là tiểu long thôi, làm sao đánh lại đám lão quái vật đó được.”
À...
Tự nhiên lại thấy hai người này vừa yếu vừa thích gây chuyện.
Nhưng ta vẫn lo cho ca ca nên hỏi huynh ấy có bị thương không.
“Kính Sí lợi hại hơn ta, nàng ấy chắn cho ta.”
Ca ca thở dài cảm khái.
“Nếu nàng ấy lớn lên trong tộc từ nhỏ, chắc ta sẽ bị phụ mẫu đánh chết mất.”