Ôn Uyển lẳng lặng ngồi yên ở trên xích đu suy nghĩ tới mọi chuyện.
Hạ Dao nhẹ giọng nói: “Quận chúa một chút cũng không lo lắng sao?
Quận chúa, chuyện này vẫn cần phải thật cẩn thận, không thể để cho người ta dắt ra dắt vào được.”
Ôn Uyển lắc đầu nói: “Lo lắng có ích lợi gì? Thân thể của Cậu hoàng
đế ta biết rõ hơn bất cứ ai, dù ta có muốn cuốn vào thì cũng phải chọn
nơi có thể cho ta ích lợi lớn nhất. Hiện tại nói cái này thì quá sớm, ít nhất phải hai mươi năm sau bàn lại cũng không muộn. Hôm nay chúng ta
chỉ ngắm nhìn thôi, đúng rồi, thả người lên trên đảo rồi, bọn họ có hồi
âm chưa?”
Hạ Dao lắc đầu: “Quận chúa không nên nóng vội.” Thật ra thì Hạ Dao