Ôn Uyển buồn bực vô cùng, vốn định tiến cung nhưng ngẫm lại thì thôi
quên đi. Đến lúc đó cậu hoàng đế hỏi nàng vì sao buồn bực. Chẳng lẽ nàng có thể nói: lão sư cưới vợ nên con không vui. Ôn Uyển có thể đoán được, đến lúc đó cậu hoàng đế thế nào cũng phải giống ông ngoại hoàng đế, lấy tay vỗ đầu của nàng.
Lúc đêm đến, Ôn Uyển nghĩ đây là đêm động phòng hoa chúc của lão sư
nàng. Lão đã bao nhiêu tuổi rồi, thật là… cảm xúc của Ôn Uyển phập
phồng, rất buồn bực, khó có thể đi vào giấc ngủ nên dứt khoát khoác áo
đứng lên.
Hôm đó ánh trăng rất tốt, Ôn Uyển ra sân của mình. Đi tới trên hành
lang bạch ngọc. Ánh trăng thực nhu hòa, đá bạch ngọc cũng có thể trở