Trọng Sinh Dã Tính Thời Đại

Chương 920: Thấy mầm biết cây (1)

Chương 920: Thấy mầm biết cây (1)

Tống Duy Dương lướt qua bản báo cáo này một lượt, tiện tay đặt sang bên cạnh, cười hỏi: "Công việc vẫn thích ứng được chứ?” Thẩm Hiệp nói: "Ban đầu không được, hoàn toàn không theo kịp nhịp độ, hơn nữa nhiều nội dung công việc em cũng không quen. Bây giờ đã tốt hơn nhiều, ít nhất không đến nỗi hỏi gì cũng không biết, đã có thể phụ giúp đồng nghiệp cùng tổ rồi." Tống Duy Dương cười nói: "Tiến bộ nhanh đấy chứ, xem ra ngộ tính của cậu khá cao, chỉ là không có chí tiến thủ thôi." Thẩm Hiệp thực sự rất thông minh, tiếc là cái sự thông minh đó, chưa bao giờ dùng vào việc chính đáng. Từ tiểu học đến đại học, cậu ta đều theo chủ nghĩa đủ điểm là được, chỉ cần điểm thi đủ điểm đỗ, gã này liên lười bỏ thêm công sức học tập. Mà sau khi đi làm, mỗi lân mới vào làm cái gì cũng không biết, nhưng tốc độ bắt nhịp siêu nhanh, về cơ bản một hai tháng là có thể đạt đến trình độ trung bình của đồng nghiệp xung quanh. Sau đó cậu ta lại bắt đầu làm qua loa, sống tạm là được, hà cớ gì phải liều mạng học tập tiến bộ?

Bây giờ vào công ty Thần Châu Khoa Kỹ, Thẩm Hiệp vẫn như cũ. Thời gian đi làm cậu ta cực kỳ nghiêm túc, như bọt biển hút nước, hấp thụ đủ loại kiến thức mới, thậm chí còn mua sách chuyên ngành ve đọc lúc rảnh rỗi. Nhưng trạng thái này không kéo dài được bao lâu, khi Thẩm Hiệp hoàn toàn thích ứng với công việc hiện tại, chắc chắn lại sống cho qua ngày, dành phần lớn thời gian vào các hoạt động giải trí như chơi game, đọc tiểu thuyết, xem anime. Triết lý sống của cậu ta là có thể sống tạm thì cứ sống tạm, có thể hoàn thành nhiệm vụ công việc cơ bản là được, việc quá khó tự có những nhân viên giỏi kia giải quyết.

Bố mẹ và chị gái thường xuyên phê bình cậu, khuyên cậu học thêm nhiều thứ, nỗ lực làm việc, Thẩm Hiệp luôn trích dẫn lời của Trang Tử để trả lời: "Đời ta có hạn, mà biết thì vô hạn. Lấy cái có hạn mà theo cái vô hạn, mệt chết mất!" Đối với câu danh ngôn đạo gia này, chúng ta thường nghe nửa câu đầu: Sinh mệnh là hữu hạn, mà tri thức là vô hạn.

Thật giàu triết lý biết bao.

Nửa câu sau phong cách thay đổi: Dùng sinh mệnh hữu hạn, để theo đuổi tri thức vô hạn, mệt chết lão tử rồi!

Truyện "Trọng Sinh Dã Tính Thời Đại Chương 920: Thấy mầm biết cây (1)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :

Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé

Hỗ trợ qua Facebook

Liên Hệ Bản Quyền

Thanks you !!!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất