Chương 97.2: Gặp gỡ ở Hân Trừng
Ngược lại sắc mặt của Thích Nhuận Thanh rất bình tĩnh, nhìn có vẻ rất trầm ổn nếu bỏ qua vẻ hả hê trong mắt anh ta thì sẽ hoàn hảo hơn. Anh ta hiền lành mỉm cười, nói: “Anh Khương.” Sau đó, anh ta quay đầu nhìn Đường Tĩnh Vân, mỉm cười giống như một con hồ ly, "Chị dâu nhỏ nói đùa rồi, có anh Khương ở đây, những người phàm phu tục tử như chúng tôi sao có thể khiến cô động tâm chứ? Nếu thật sự thích sắc đẹp, tôi nghĩ tốt nhất là chị dâu nên chuẩn bị một cái gương bên cạnh, muốn nhìn thì soi một cái."
“Phụt..." Lục Hồng Vũ suýt nữa phun hết đồ uống trong miệng ra, ngón tay hơi vô lực chỉ Thích Nhuận Thanh, "Anh... khụ khụ... Nhuận, Nhuận Thanh, anh vậy mà lại có một mặt tâng bốc như vậy? Anh còn muốn mặt mũi không vậy?!" Thanh cao vô song đâu? Thích đại thiếu luôn thanh cao, phong độ trong giới xã giao ở Kinh Đô đâu? Kỹ năng vỗ mông ngựa này được phát huy khi nào vậy? Nếu để người ngoài biết được, chắc chắn sẽ rớt mất cằm!
Thích Nhuận Thanh lại vân đạm phong khinh nói: “Tôi chưa bao giờ coi thường phụ nữ, phụ nữ hay nỉ non bên gối quá lợi hại, nếu không lấy lòng chị dâu, chẳng lẽ tôi lại đợi anh Khương gây khó dễ với tôi sao?"
"Ha ha..." Đường Tĩnh Vân không khỏi cười lớn. Thích Nhuận Thanh quả nhiên rất thú vị, anh ta nói những lời lấy lòng người khác mà không thay đổi sắc mặt, thật sự là không biết xấu hổ rồi!
Khương Diệp thấy Đường Tĩnh Vân vui vẻ, lúc này anh cũng không nói nhiều. Anh nở nụ cười hiếm hoi, nói: "Mọi người ngồi xuống nói chuyện đi. Dù sao chúng ta đều là người quen."
Truyện "Trọng Sinh Thành Thiên Kim Thương Giới (Dịch) Chương 97.2: Gặp gỡ ở Hân Trừng" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này