Edit: Huyền Phạm
Beta: Sakura
Liên Mạn Nhi mấp máy miệng rồi nghĩ thầm, nhất định là Lục Lang rốt
cục không nhịn được, dùng tay bốc thịt ăn, cuối cùng bị Liên Tú Nhi mắng cho.
“Muội làm người lớn như thế a, phụ thân cũng đã ăn rồi. Muội làm như
ta không biết, tự mình muội muốn ăn, tại sao Lục Lang muốn ăn một miếng
thì không được?” Hà Thị lớn giọng nói.
Liên Tú Nhi cùng Hà Thị nhao nhao nói.
Liên Mạn Nhi nhanh chóng kéo Trương Thị, bước nhanh về phía Tây sương phòng, đóng cửa lại.
“Mẹ, những chuyện ta có thể làm được đều đã làm, những chuyện kia, ta quản không được, cũng không nên quản.” Liên Mạn Nhi nói.
Trương Thị thở dài, nhẹ gật đầu, nhưng trên mặt không có nửa điểm vui sướng.
“Đều là vì khó khăn.” Trương Thị nói.
Liên Mạn Nhi thấy Trương Thị có chút không được tự nhiên, nàng biết