Chủ đề quá mức kinh sợ làm cho Liên Mạn Nhi đang không có tư tưởng chuẩn bị chút nào bị nghẹn một ngụm đồ ăn trong cổ họng.
Trương Thải Vân vội vàng dùng hai cánh tay vỗ sau lưng nàng.
Liên Mạn Nhi cố sức nuốt đồ ăn xuống, bởi vì một cái nghẹn này, khuôn mặt nhỏ nhắn đều đỏ lên rồi.
“Sao lại nghẹn?” Trương thị ngồi ở đối diện Liên Mạn Nhi, vội vàng múc một chén canh đưa qua, “Uống nhanh nuốt xuống.”
“Mẹ, con không sao.” Liên Mạn Nhi tiếp nhận canh, nói cho Trương thị biết nàng rất tốt.
Cho dù đem tiếng nói áp đến thấp nhất, hơn nữa có âm thanh cười cười
nói nói của người chung quanh, mấy lời này vẫn là không thích hợp nói ở
chỗ này. Liên Mạn Nhi cho Trương Thải Vân một ánh mắt cảnh cáo để cho
nàng trước đừng nói chuyện. Sau đó, Liên Mạn Nhi đem cơm trong chén ăn
xong cực kỳ nhanh, liền nói ăn no rồi, kéo Trương Thải Vân từ trong nhà
đi ra.
Tìm một chỗ yên lặng bảo đảm không có người nghe lén, Liên Mạn Nhi mới dừng lại.
“Chuyện quan trọng, Thải Vân tỷ, tỷ cẩn thận nói cho ta nghe.”
“Ăn nửa bữa cơm, mẹ ta sợ cha ta uống nhiều rượu quá, liền để cho ta