“Ai ôi!!!” Liên Thủ Tín bị tiểu nhi tử ôm lấy, cảm thấy tâm đều mềm
nhũn được ngay. “Tiểu Thất nhà ta muốn, vậy mua thêm một băng pháo nữa
đi.”
Tiểu Thất vui cười.
“Không được.” Liên Mạn Nhi nghiêm mặt, “Còn có nhiều đồ đạc muốn mua
lắm, tháng này chúng ta tiêu tiền không ít. Treo ít đi một băng pháo có
ảnh hưởng gì đâu.”
“Cha…” tiểu Thất không đi cầu Liên Mạn Nhi mà vẫn ôm đùi Liên Thủ Tín, “Cha, con muốn pháo, con muốn pháo.”
“Nếu vậy thì không cần dùng tiền chung, lấy tiền công của cha mua
đi.” Liên Thủ Tín không có biện pháp, sờ sờ đầu tiểu nhi tử, cười nói.
Đang đợi đúng là những lời này a, Liên Mạn Nhi cười trộm trong lòng, bất quá biểu hiện ra lại là mím miệng.
“Cha, người tiêu tiền cho tiểu Thất. Con đây thì sao?” Liên Mạn Nhi