Liên lão gia tử hút nốt nửa gói thuốc còn lại xong mới chậm rãi mở miệng.
“Phòng trên thị trấn chắc chắn phải bán, hai ngày này ta sẽ đi thúc
giục.” Liên lão gia tử nói chuyện, đem nõ điếu gõ gõ trên mép giường,
“Kế Tổ à, cháu cũng theo đám Ngũ Lang, tiểu Thất học ngoại trú đi. Nhà
ta cách thị trấn cũng gần, đi lại mỗi ngày cũng không mất bao nhiêu thời gian. Ở trong nhà so với phòng trống trên thị trấn thì tốt hơn a.”
Ý tứ Liên lão gia biểu đạt rất rõ ràng, là không cho Liên Kế Tổ ở trên thị trấn, câu nói kế tiếp bất quá là trấn an.
Điều này còn là lần đầu tiên, Liên lão gia tử bác bỏ ý kiến của Đại phòng khi sự tình liên quan đến việc đọc sách.
Hà thị và Triệu Tú Nga hai bà tức liếc nhau một cái, có chút đắc ý.
Mà cha con Liên Thủ Nhân cùng Liên Kế Tổ hai người, sắc mặt tất nhiên là không thể dễ nhìn.
“Ông nội, cháu…”
Liên Kế Tổ còn muốn nói gì, lại bị Liên lão gia tử cắt đứt.
“Kế Tổ, điều kiện của chúng ta như thế này, về bối phận sau này cháu
là lớn nhất. Về sau, cái nhà này, còn phải dựa vào cháu. Có một số việc, từ giờ trở đi, cháu nên nghĩ nhiều thêm một chút. Việc này quyết định