Đem đàn vịt đuổi vào chuồng, rồi đóng kỹ cửa, Liên Mạn Nhi liền xoay người trở về.
Trương thị hướng Đông sương phòng nhìn một cái, quyết định đi xem
Triệu Tú Nga như thế nào rồi. Đồng thời, bên trong phòng trên tựa hồ
nghe thấy động tĩnh của bọn họ.
“Lão Tứ, trở về rồi hả?” Thanh âm của Liên lão ông nội tử từ phòng trên truyền tới.
“Cha, chúng con trở về rồi.” Liên Thủ Tín vội vàng đáp.
“Vào nhà nói chuyện đi.” Liên lão ông nội tử nói.
Liên Thủ Tín quay đầu nhìn Trương thị cùng mấy đứa con gái, rồi hướng phòng trên đi. Ngũ Lang cùng tiểu Thất đi theo sau lưng Liên Thủ Tín,
cũng đi phòng trên.
Liên Mạn Nhi suy nghĩ một chút rồi cùng Liên Chi Nhi, đi theo Trương thị tiến vào Đông sương phòng.
Nàng cũng muốn nhìn một chút, tình hình của Triệu Tú Nga bây giờ là như thế nào.
Đông sương phòng vẫn lộn xộn giống như lúc trước, vừa vào cửa Liên
Mạn Nhi đã ngửi được một mùi hương là lạ, cũng không phải mùi vị khăn
lau hôi và mùi chân thối mà Đông sương phòng thường có, mà là một loại