Edit: Leticia
Liên lão gia tử la hét muốn ở riêng.
Chu thị là người đầu tiên thay đổi sắc mặt.
“Lão đầu tử, ngươi hồ đồ rồi? Phân cái gì chứ, hai ta đều khoẻ mạnh,
việc hôn sự của Tú Nhi còn chưa định ra.” Chu thị vội vàng nói, lại quay đầu trừng mắt với Liên Thủ Tín, “Ngươi nói vớ vẩn với cha ngươi cái gì, ngươi xem hiện tại xử lý như thế nào, chỉ có một xâu tiền, ta không
đáng một xâu tiền hả, trong mắt ngươi chỉ có tiền thôi hả?”
Liên Thủ Tín rất bất đắc dĩ.
Liên Mạn Nhi xoa trán. Gặp gỡ phải người không nói đạo lý, hơn nữa là người không hiểu lý lẽ, đặc biệt hơn người này còn là trưởng bối, trừng phạt không được, chửi không được, ngoại trừ kìm nén đến nội thương,
ngươi còn có thể thế nào.
Bị Chu thị dây dưa thì khẳng định sẽ không dứt ra được. Liên Mạn Nhi
nghĩ, ba mươi sáu kế chạy là thượng sách, bất quá trước khi đi vẫn phải