Edit : pthu
Liên lão gia tử và Chu thị không hẹn mà cùng buông mí mắt xuống, lại là một hồi im lặng ngắn ngủi.
“Lão Nhị, con đó, con có ý kiến gì?” Sau khi trầm mặc một hồi, Liên lão gia tử lại hỏi Liên Thủ Nghĩa.
“Cha, trong nhà có cha làm chủ, con có thể có ý kiến gì, con giống đại ca, cha nói thế nào thì là thế đó.” Liên Thủ Nghĩa nói.
Liên Thủ Nhân cùng Liên Thủ Nghĩa nói thế là đều tán thành ở riêng,
như vậy hỏi Liên Thủ Lễ dường như cũng không có cần thiết nữa.
“Lão Tam, con thấy thế nào?” Nhưng mà Liên lão gia tử vẫn hỏi Liên Thủ Lễ, lần này cũng không có ngắt ngừng chút nào.
“Cha, cha thấy sao, nói thế nào cũng được.” Liên Thủ Lễ nói.
“Một đám vương bát độc tử, muốn tách thì tách đi a.” Chu thị nhìn
không được liền mắng một câu, quay người xoay lưng về phía mấy người con trai ngồi. Chẳng qua là bà ngồi như vậy, mặt lại vừa vặn hướng ra ngoài cửa sổ, cũng vừa vặn có thể nhìn thấy được Liên Mạn Nhi.
Chú thích : Vương bát độc tử: nguyên gốc là con bê con rùa, theo
baike.baidu, thì đây là tiếng địa phương của vùng Đông Bắc TQ, là tiếng
mắng chửi người, đồng nghĩa với “Ngang Ngược”. Trong truyện này, ta vẫn