Từ phía xa, những người kia đều hạ kiệu xuống ngựa, bước về phía Trầm Lục.
Trầm Lục cũng không để ý tới đám người đó mà quay người nhìn cánh
đồng mênh mông. Bởi vì có binh sĩ hộ vệ nên đám người kia đều bị ngăn
lại, một thủ hạ chạy tới hỏi Trầm Lục xem hắn có muốn gặp mấy người kia
không. Trầm Lục không quay đầu lại chỉ khẽ gật đầu liền có người dẫn mấy người kia tới bái kiến Trầm Lục.
Trầm Lục lúc này mới chậm rãi quay đầu, nhẹ nhàng giơ tay cho mọi người đứng lên.
“Nơi này cũng xem xong rồi, quay trở về thôi.” Trầm Lục nói xong cũng nhấc chân đi trước.
Mọi người nhất loạt theo sau. Trầm Lục không cưỡi ngựa cũng không
ngồi xe, mấy người kia cũng đành cho ngựa và xe nhà mình đi về trước còn bản thân thì đi bộ theo sau Trầm Lục.
Trầm Lục đi vài bước chợt dừng lạ chỉ vào mấy cây cao lương bị dẫm gãy ở ven đường.
“Kẻ nào đã đạp lên những gốc cao lương này?” Thẩm Lục quay đầu lại
nhìn huyện lệnh đang ở phía sau, đôi mắt xinh đẹp có chút nhíu vào, hàn