Edit: Tiểu Tuyền
Chu thị đập đôi đũa xuống xong, đồng thời mặt cũng trầm xuống. Bà trừng mắt nhìn về phía Liên Thủ Tín.
“Ăn cơm, ăn cơm.” Liên lão gia tử cảm thấy được cảm xúc của Chu thị,
lập tức mở miệng nói, “Cầm chén , gắp cho mẹ con một ít sủi cảo. Lão
Tứ, cha sẽ không giữ con lại. Con mau trở về ăn cơm đi.”
Liên lão gia tử hướng Liên Thủ Tín phất phất tay, ý là để cho Liên Thủ Tín đi nhanh lên.
Liên Thủ Tín dĩ nhiên hiểu, nhanh chóng cất bước đi ra phía ngoài.
“Cho ta sủi cảo gì chứ?” Không đợi Liên Thủ Tín ra khỏi cửa, Chu thị
đã ngăn ở cửa mà mắng lên, “Ta đối với người ta có công lao gì, ta làm
gì có mặt mũi ăn sủi cảo nhà người ta. Từ trong ruột ta bò ra, uống sữa