Từ trong kiệu xuống chính là Vương cử nhân, và người từ mấy chiếc xe
ngựa nữa đi xuống, theo thứ tự là Vương Ấu Hằng, Vũ chưởng quỹ, vợ chồng Ngô Ngọc Quý, Vương thị, mang theo nhi tử Ngô Gia Hưng, còn có lão
Hoàng thì cưỡi ngựa, xung quanh có mấy người đi cùng.
Liên lão gia tử thấy trận thế này, thân thể miễn cưỡng lắm mới đứng
vững. Đối mặt với hộ nông dân trong thôn, ông còn có mấy phần tin tưởng
có thể áp đảo được, nhưng bây giờ mấy vị này đến, cũng không dễ đuổi như vậy đấy.
Việc xấu trong nhà của Liên gia không chỉ truyền ra bên ngoài, hơn nữa còn truyền ra vượt khỏi phạm vi dự liệu của ông.
Không nói đến Vương cử nhân, Vương Ấu Hằng, Vũ chưởng quỹ, phụ tử Ngô Ngọc Quý, còn có lão Hoàng, mấy người này đều là người bên Liên Thủ
Tín. Vừa rồi ông nói cho có lệ mà đuổi hộ nông dân trong thôn đã rất khó khăn, nay càng không có cách nào hướng mấy người này giải thích rồi.
Đúng lúc này, Vương cử nhân, Vương Ấu Hằng, Vũ chưởng quỹ, phụ tử Ngô Ngọc quý, còn có lão Hoàng đã chào hỏi lẫn nhau, rồi đều đứng ở chỗ đó. Vương thị thì đi đến bên người Trương thị cùng Triệu thị, vừa hỏi thăm