Liên Mạn Nhi nói xong, liền xoay thân từ Thượng phòng đi ra.
“Đứa ngốc.” Liên Đóa Nhi ở sau lưng Liên Mạn Nhi nói.
Liên Mạn Nhi liền cười thầm, mỗi người cân nhắc giá trị đồ vật sẽ
không giống nhau, ai là đứa ngốc, vậy phải đợi thời gian từ từ sẽ chứng
minh. Chẳng qua từ chuyện này, nàng mới biết Liên Kế Tổ, Liên Đóa Nhi
đều cho rằng sách là thứ rác rưởi, giá trị khẳng định không bằng giấy
bản này. Nhưng đối với nàng mà nói, thì sách thực là quý giá.
Trở lại Tây sương phòng, Liên Mạn Nhi mới cùng Ngũ Lang, Tiểu Thất lật từng quyển sách mà các nàng nhặt được ra xem.
Sách này mới cũ không đồng nhất, nội dung đủ loại, có “ Dịch kinh » , “ Sơn hải kinh“ thâm thuý khó hiểu, còn có bộ sách vỡ lòng “Bách gia
tính“ , Thiên tự văn », mặt khác còn có bản thảo tư nhân khắc ấn, thi