Edit: Leticia
Beta: Sakura
Tiểu Thất giơ tay, kêu một tiếng, bánh bột ngô đang ở trong tay bé lúc này đã không thấy đâu rồi.
Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn sang, chỉ thấy khối bánh bột ngô
kia đã tiến vào trong miệng rộng của con ngựa mập màu đen. Ngựa mập nhai ba ba vài lần rồi một ngụm nuốt xuống.
Con ngựa mập này đúng là! Liên Mạn Nhi xoa trán, chỉ nhìn bộ dáng béo mập cường tráng của nó, thì khẳng định không có người bỏ đói nó nha. Nó làm sao có thể như vậy…giật đồ ăn chứ.
Khiến tất cả mọi người có chút quýnh lên, con ngựa mập này chà chà
móng trước, cái mũi phun ra hai ngụm khí, rồi duỗi cái đầu to ra, tựa hồ là đánh giá xem còn ai có nhiều thức ăn ngon nữa không.
“Tiểu Thất, đệ có bị thương không vậy?” Liên Mạn Nhi phục hồi tinh
thần, vội vàng cầm tay tiểu Thất để xem xét. Nàng lo lắng con ngựa béo