Edit: Rina
“Mẹ, ” Liên Mạn Nhi liền cười nói với Trương thị, ” Ngô Tam thẩm trấn trên đến rồi, có chuyện quan trọng tìm mẹ, ở nhà chờ mẹ kìa.
“Đươc, ta đi ngay.” Trương thị đồng ý, liền cười cười với vợ Võ tam cẩu, “Ai u, đại muội tử, muội xem, ta phải…”
“Tứ tẩu tử,… Trong nhà nhiều người, lão thái thái cũng có vẻ bệnh,
bọn nhỏ còn nhỏ, chỉ trồng chút này thì tiêu dùng cái gì cũng không đủ.
Tứ tẩu tử, việc này…” Vợ Võ tam cẩu thấy Trương thị có việc phải đi, lại năn nỉ nói.
“Mẹ, chúng ta không phải nói muốn mướn người sao. Ngô Tam thẩm mang
người đến cho chúng ra, nói là đặc biệt tốt, vừa rồi con đã làm chủ mướn rồi.” Liên Mạn Nhi tựa hồ vô tình đánh gãy lời nói của vợ Võ tam cẩu,
nói với Trương thị, “Ngô Tam thẩm tìm mẹ, chính là nói với mẹ chuyện