Edit: Le thanh
Trong mắt Vương Ấu Hằng hiện lên một tia thần sắc phức
tạp, nhưng rất nhanh liền khôi phục thành nụ cười ấm áp. Liên Mạn Nhi
đang cầm một quyển sách lật xem, trong lúc lơ đãng khóe mắt quét nhìn,
lại nhìn thấy dị sắc trong mắt Vương Ấu Hằng.
“Ấu Hằng ca, trong nhà ca có phải xảy ra chuyện gì không?” Liên Mạn Nhi buông sách, nhìn Vương Ấu Hằng hỏi.
Vương Ấu Hằng sững sờ, lập tức liền cười cười.
“Không có, chỉ là tổ mẫu nhớ tới ta, muốn cho ta về sớm.” Vương Ấu Hằng cười đáp.
“Thật vậy chăng, thật sự chuyện gì đều không có?” Liên
Mạn Nhi bám lấy Vương Ấu Hằng, dùng tư thái đánh vỡ nồi đất cũng phải
hỏi rõ ngọn nguồn tiếp tục truy vấn, “Ấu Hằng ca, ca có chuyện gì phải