Edit: Lãnh Phong
Liên Mạn Nhi muốn cha Anh Tử đưa ra chứng cứ, khiến cha Anh Tử rơi vào thế khó.
Cha Anh Tử nói: “Chuyện này còn muốn bằng chứng cái gì nữa. Đây không phải là chuyện mọi người ai cũng đều biết cả rồi hay sao?”
Liên Mạn Nhi nói: “Nhưng chúng ta không biết. Chỉ bằng
mấy tin đồn bên ngoài đã dám tự nhận là cha vợ Huyện thừa đại lão gia
hay sao? Ngươi có biết hay không đây có thể coi là chuyện phạm pháp.”
Liên Mạn Nhi hù dọa cha Anh Tử.
Cha Anh Tử vội nói: “Không phải tin đồn, ta thực có thư từ chuẩn xác.”
Liên Mạn Nhi nói: “Thư từ chuẩn xác như thế nào?’
“Ừm…” Cha Anh Tử dường như nghĩ ngợi một chút rồi vẫn
quyết định nói ra “Là Anh Tử nhà chúng ta cho người mang thư tới cho
chúng ta và gửi cho chúng ta một ít đồ đạc. Việc này nếu không thực xác
định, sao chúng ta có thể tự mình nói mò.”
Liên Mạn Nhi lại hỏi: “Vào lúc nào, người đưa tin kia ở đâu?”
Cha Anh Tử nói: “Là hôm trước, là một thương nhân đi về phương bắc làm ăn, đã sớm đi rồi.”
Hóa ra Anh Tử tìm người đưa tin cho người nhà mình.