Tưởng thị muốn trả tiền lại, cũng muốn lấy lại văn tự thỏa thuận.
Trương thị liền nhìn Liên Mạn Nhi một cái. Hiện tại, mọi chuyện trong nhà từ trong ra ngoài đều do Trương thị làm chủ. Nhưng đối với những
chuyện trọng yếu, người trong nhà đều rất xem trọng quyết sách của Liên
Mạn Nhi. Đây cũng là điều tất nhiên thôi, vô số sự kiện ngày trước đều
đã chứng minh, Liên Mạn Nhi khi xử lí mọi việc, so sánh với Liên Thủ Tín cùng với Trương thị thì sâu sắc và thỏa đáng hơn nhiều.
Hơn nữa, chuyện Liên Kế Tổ lưu lại văn tự, Liên Mạn Nhi cũng đã sớm cùng cả nhà khơi thông.
Trương thị dĩ nhiên sẽ không bỏ qua Liên Mạn Nhi mà tự ra chủ trương.
“Còn trả gì chứ, khi đưa tiền chẳng phải đã nói rồi sao, là chúng ta
cho, không có vay mượn gì hết.” Trương thị không chịu nhận tiền màTưởng
thị đưa qua.
“Đúng vậy, đại tẩu, tẩu làm như vậy, khác nào coi nhà bọn muội là người ngoài.” Liên Mạn Nhi cũng cười nói.
“Cháu nào dám xem mọi người là người ngoài, chỉ là, chuyện này nhất