Nghe Liên Hoa Nhi nói vậy, Liên Mạn Nhi liền hiểu chị ta muốn làm gì. Liên Mạn Nhi chỉ ồ một tiếng rồi nhìn Liên Hoa Nhi không nói gì, từ
chối cho ý kiến.
Liên Hoa Nhi một khi đã quyết định tới đây thì đương nhiên sẽ không
chỉ vì Liên Mạn Nhi tỏ ra lãnh đạm mà đã chịu lui bước. Liên Hoa Nhi vừa thành khẩn nói vừa dò xét Liên Mạn Nhi: “Mạn Nhi, có câu một nét bút
không viết được hai chữ Liên. Chúng ta là đường tỷ muội ruột thịt, phải
giúp đỡ lẫn nhau mới đúng. Không có lý nào không giúp đỡ lại đi phá
nhau. Ở trong nhà đã như vậy, sau này mọi người đi ra ngoài cũng là như