Edit: An
Không giống với nhà Liên Mạn Nhi, sau khi ở riêng, nhà Liên Thủ Lễ là do Liên Thủ Lễ làm chủ.
“Hắn chưa nói gì, nếu ta không tặng, hắn cũng không tặng. Nếu ta tặng sẽ phải nói với hắn, hắn cũng tặng theo.” Liên Thủ Tín liền nói.
“Tam bá của bọn nhỏ… ôi…” Trương thị nhẹ nhàng thở dài.
Vì không có con trai, không chỉ có Triệu thị lo lắng mà Liên Thủ Lễ
cũng rất lo lắng. Cho nên mới luôn đi theo gia đình Liên Thủ Tín. Niên
đại này, có thể có chủ ý, có quyết đoán giống Vương Thất cô nương của
nhà trọ xe ngựa Vương gia ở huyện Thái Thương kia cũng rất ít, Liên Thủ
Lễ dù làm nam nhân cũng không bằng nàng.
“Người với người không giống nhau, xem Vương gia nhà người ta xem.”