“… Nói là đã bảo tiểu nha đầu mới thuê kia giấu cho nàng, nhưng cái
nha đầu kia còn nhỏ, không biết gì, vừa hù dọa một cái đã kể hết ra… kết quả các ngươi cũng biết.”
Người hạ giọng nói chuyện là Ngô Vương thị.
Liên Mạn Nhi đi lên bậc tam cấp, thò người ra dò xét đông phòng, nhìn qua cửa sổ thủy tinh có thể thấy Ngô Vương thị đang ngồi trên giường
gạch, Trương thị ngồi cạnh Ngô Vương thị. Đầu hai người kề sát, một
người chuyên tâm nói, một người nghe đến nhập thần.
Liên Mạn Nhi bước đi nhẹ nhàng, hai người kia cũng chưa nhìn về phía cửa sổ nên không biết Liên Mạn Nhi đã về.
“Điều này là thật sao?” Trương thị hỏi Ngô Vương thị, giọng nói kia
giống như kì vọng có thể nhận được đáp án phủ nhận lại tin kia từ miệng
Ngô Vương thị.
“Cái này… chúng ta cũng chưa tận mắt nhìn thấy, cũng rất khó nói.”