Liên Mạn Nhi liền hơi thò người ra nhìn sang bố cáo, “Tự ý coi thường nhân mạng”, “Khống chế nhà tù”, “Tham lam hung bạo” mấy chữ này đập vào mắt nàng đầu tiên.
Mặc dù có chuẩn bị tâm lý, nhưng thấy những thứ này, Liên Mạn Nhi không khỏi toát mồ hôi lạnh….Lỗi này, cũng không nhẹ.
Ngũ lang nhìn bố cáo xong, liền đưa cho Liên Mạn Nhi.
Liên Mạn Nhi hít sâu một hơi, nhận lấy bố cáo, cẩn thận nhìn từ đầu
tới đuôi một lần. Thì ra là bố cáo này thông báo tội trạng của đám người Liên Thủ Nhân và Liên Thủ Nghĩa với dân chúng Huyện Thái Thương . Bên
trong thông báo, trừ tội mưu phản, hầu như tất cả tội mà quan lại có thể phạm đều kể ra.
Liên Thủ Nhân ở Thái Thương chân chính nắm giữ thực quyền, vẫn chưa
tới thời gian một năm. Có thể trong một năm thời gian này, “Tạo ra toàn
bộ thành tựu như vậy” cũng không phải người bình thường có thể làm được. Theo ý mà nói, cũng coi là một loại thiên tài.
“Này, phía trên này viết cái gì, . .. . .Rốt cuộc là tội gì?” Liên
Thủ Tín thấy Ngũ lang cùng Liên Mạn Nhi xem xong bố cáo, sắc mặt liền