Hai năm qua đối với việc mở xưởng dưa chua, Trương thị đã làm tới
quen thuộc, cũng không cần người hỗ trợ nữa, chỉ cần thuê vài đại cô
nương hay tiểu tức phụ quen biết chia làm hai ca, sáng một ca, chiều một ca. Liên Mạn Nhi lại đề nghị với Trương thị, chọn hai nương tử làm việc nhanh nhẹn lại đáng tin làm quản sự, hay là dựa trên lượng dưa chua mỗi người làm được mà trả tiền công, vì vậy cho dù Trương thị không có ở
đây thì công việc vẫn được tiến hành mà không có ảnh hưởng gì. Về phần
sổ sách của xưởng dưa chua thì do Liên Mạn Nhi cùng Liên Chi Nhi chịu
trách nhiệm. Bắt đầu từ năm nay, mọi chuyện của xưởng dưa chua không ghi vào sổ cái nữa mà hoàn toàn do ba mẹ con Trương thị, Liên Chi Nhi, Liên Mạn Nhi phụ trách. Đây là kết quả một nhà thương lượng được từ hai ngày trước khi mở xưởng. Hôm nay sau khi ăn điểm tâm, Liên Mạn Nhi, Liên Chi Nhi mang theo Tiểu Hỉ ngồi ở trong phòng châm kim tuyến, nhưng Liên Mạn Nhi có chút ngồi không yên.
“Tỷ, chúng ta tới xưởng dưa chua nhìn một chút nhé.” Liên Mạn Nhi thương lượng cùng Liên Chi Nhi.
Xưởng dưa chua năm nay mới khai trương được mấy ngày nhưng Liên Mạn Nhi ngày ngày đều muốn tới nhìn một chút.
“Muội đi đi” Liên Chi Nhi đương nhiên không phản đối, “ Tỷ không đi đâu.”
“Tỷ, vậy tỷ thêu nốt nửa đóa hoa này giúp muội nhé.” Liên Mạn Nhi đưa cái yếm đang thêu trong tay cho Liên Chi Nhi.
Bây giờ, việc khâu vá bình thường đã không còn là vấn đề với Liên Mạn Nhi, hơn nữa nàng còn có thể thêu một vài dạng hoa đơn giản, thậm chí