Edit: An
Đêm ba mươi – đêm trừ tịch có bão tuyết cũng không ảnh hưởng gì lớn
lắm. Ngược lại, mọi người càng thêm hăng hái bừng bừng, nói tuyết rơi là điềm báo năm nay được mùa.
Mùng một tết, một màn tuyết trắng bạc bao phủ cả thế giới. Nhà Liên
Mạn Nhi dậy rất sớm, Liên Thủ Tín dẫn người đi quét tuyết, sau đó cả nhà vội vã ăn bữa sáng đơn giản, ăn mặc chỉnh tề rồi ra cửa.
Giống như hôm qua Liên Thủ Tín đã hứa hẹn, các nàng phải đi đến nhà cũ, chúc tết Liên lão gia tử và Chu thị.
Đường ngoài thôn vì chưa có ai đi qua, nên nhà Liên Mạn Nhi ngồi trên hai cỗ xe la, phía trước có quản sự Hàn Trung dẫn đứa ở quét tuyết mở
đường, từ từ đi vào trong thôn. Sau khi vào thôn, đường dễ đi hơn nhiều. Nhà nông dân phần lớn đều chịu khó, lại là mùng một tết nên người bình
thường đều dậy sớm, quét sân nhà mình, cũng tiện tay quét đường đi trước cửa nhà.
Cũng không cần ai phân công, tất cả mọi người đều tự giác chịu trách