Edit: An
“Lão thái thái còn nói gì nữa?” Trương thị hỏi.
“Chắc chắn là chẳng nói được gì tốt đẹp rồi.” Liên Mạn Nhi liền nói: “Mẹ, con nghĩ mẹ đừng nên hỏi, biết rồi lại tức giận.”
“Mẹ không giận.” Trương thị nói: “Bà là
loại người gì, có thể nói ra những lời gì… qua bao nhiêu năm mẹ còn
không biết sao. Diệp Nhi, con nghe thấy gì cứ việc nói. Chúng ta coi như chuyện cười mà nghe một chút.”
Liên Mạn Nhi nhìn Trương thị một cái,
nàng biết Trương thị nói thật lòng. Dù biết lời Chu thị nói khó nghe,
Trương thị sẽ khó tránh khỏi không được thoải mái nhưng chỉ không thoải