“Lục lang có đến nhà cháu không?” Trương thị thấy Liên Diệp Nhi tới, vội hỏi.
“Mới vừa đến đấy ạ.” Liên Diệp Nhi đáp nói, “Vừa lúc cha cháu ở nhà,
cha cháu đã cùng với Lục lang đi đến nhà cũ rồi. Mẹ cháu ở nhà giữ nhà,
cháu theo cha cùng đi . . . . . . . Cháu đến tìm Mạn Nhi tỷ, một hồi
cháu cũng đến nhà cũ đi xem một chút.”
“Ca, huynh phái người ra ruộng, báo tin cho cha đi.” Liên Mạn Nhi suy nghĩ một chút, liền nói.
“Ừ” Ngũ lang gật đầu, sau đó đã bảo người đi tìm Liên Thủ Tín.
Chuyện lần này cùng chuyện lúc trước có chút bất đồng. Mỗi lần nhà cũ có việc, đều là Liên lão gia tử kêu người đến tìm Liên Thủ Tín hoặc là
Liên Thủ Lễ. Còn lần này, thì Chu thị lại để cho Lục lang đến tìm người. Chu thị mặc dù khó dây dưa, nhưng lại có cách nghĩ trực tiếp, cá tính
mạnh mẽ, hành động này đối với bà mà nói, cơ hồ tương đương với tự nhận