Chương 7: Lần Đầu Gặp Bảo Vật
Nhân viên trẻ tuổi rướn cổ nhìn.
Sắc mặt cũng có chút tái nhợt, nhớ lại tiếng sói tru vừa rồi vọng ra từ trong rừng rậm, trong lòng không khỏi dâng lên một trận sợ hãi về sau.
Bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng lưng của Sở Phong nghênh ngang tiến vào sâu trong rừng rậm.
......
Sở Phong kéo theo cái chân sau bị thương, cẩn thận từng chút một đi về phía sâu trong rừng rậm.
Không khí xung quanh vô cùng tươi mát.
So với hoàn cảnh trong chuồng heo thì quả thực khác nhau như trời với vực.
Sở Phong xuyên qua từng gốc đại thụ.
Ánh sáng xung quanh cũng dần dần tối xuống.
Chưa đi được mấy bước, Sở Phong đột nhiên ngửi thấy một cỗ hương khí.
“Phì phì phì!”
Cái mũi của Sở Phong không nhịn được mà hít mạnh liên hồi.
Trong cỗ hương khí kia lộ ra một luồng thanh tân, khiến cảm giác thèm ăn của Sở Phong bất giác bị khơi dậy.
“Ha ha, vừa mới vào rừng đã gặp được bảo bối, vận khí của ta đúng là không tệ.” Trong lòng Sở Phong không khỏi dâng lên một trận hưng phấn.
Men theo mùi hương, Sở Phong vòng qua mấy gốc đại thụ.
Ở bên cạnh một khúc gỗ mục phát hiện ra một gốc thực vật màu nâu đen, gốc thực vật này hình thù xấu xí, phía trên mọc ra một ít rễ thân và lá xanh biếc.
Mùi hương cực kỳ dụ người kia chính là từ trên nó tản phát ra.
Nhìn thấy thứ này, trong lòng Sở Phong cũng vui mừng.
“Thứ này hình như là Hà Thủ Ô, hơn nữa còn là một cây dã sinh đã có rất nhiều năm tuổi, vừa hay chân sau của ta đang bị thương, có khối Hà Thủ Ô này, vậy thương thế trên chân của ta hẳn là rất nhanh sẽ khỏi.”
Tuy rằng Hà Thủ Ô vừa to vừa thô ở ngay trước mắt, nhưng Sở Phong cũng không tùy tiện vọng động, bình thường bên cạnh loại dược tài này đều có thứ gì đó canh giữ.
Sở Phong tỉ mỉ quan sát khúc gỗ mục.
Đột nhiên.
Ở phần cuối của khúc gỗ mục, Sở Phong nhìn thấy một đường chỉ đỏ thật dài, dài chừng hai mươi cen-ti-mét.
“Đúng là một con Thiên Túc Trùng lớn thật!” Sở Phong không khỏi cảm thán.
Cho dù hiện giờ hắn đã gần năm trăm cân, nhưng nếu bị con Thiên Túc Trùng này cắn một cái cũng chẳng dễ chịu gì, con rết lớn như vậy thậm chí còn có thể giết chết rắn bình thường.
Nhưng nếu đã phát hiện ra con rết này, chuyện còn lại liền dễ làm.
Sở Phong đột ngột tăng tốc, thân hình khổng lồ trực tiếp đâm lên khúc gỗ mục.
“Rào!”
Khúc gỗ mục văng tung tóe ra bốn phía.
Con rết dài hai mươi cen-ti-mét trực tiếp rơi xuống đất, ngay lúc con rết chuẩn bị chui xuống mặt đất để đào tẩu, Sở Phong lao tới, trực tiếp giẫm một cước lên người con rết.
“Phụt!”
Con rết dài hai mươi cen-ti-mét trực tiếp bắn ra một đoàn huyết đen.
Sở Phong nhìn con rết dưới chân, trong lòng đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, đây chính là bảo bối a, không biết ăn thứ này vào có thể tăng thêm một ít lực lượng hay không.
Do dự chốc lát, Sở Phong trực tiếp nuốt con rết vào trong miệng.
“Vù!”
Sở Phong cảm thấy trong dạ dày mình có một luồng nhiệt khí chảy về khắp toàn thân, đồng thời cảm giác mệt mỏi trên người cũng quét sạch không còn.
“Hệ thống, hiện giờ thuộc tính của ta là bao nhiêu?”
Sở Phong cảm nhận được lực lượng của mình tăng lên.
Quả nhiên.
【Sở Phong】
【Chủng loại: Gia Trư (lợn nhà)】
【Thể trọng: 480 cân】
【Lực lượng: 16】
【Thể hình: 6】
【Đinh: Giác tỉnh Thôn Hấp Thuật, Thôn Hấp Thuật có thể trực tiếp hút thức ăn vào trong miệng, hơn nữa còn có thể cắn nuốt lượng lớn thức ăn.】
Hai mắt Sở Phong sáng lên, một con rết nhỏ bé vậy mà khiến lực lượng của hắn tăng thêm hai điểm, hơn nữa còn tăng thêm hai điểm thể hình.
Quan trọng hơn là hắn đã giác tỉnh Thôn Hấp Thuật, điều này khiến Sở Phong lần đầu tiên cảm thấy sự bất phàm của bản thân, Thôn Hấp Thuật này quả thực quá thích hợp với hắn.
“Hệ thống, lúc ta tiến hóa còn có thể giác tỉnh những thứ khác sao?”
【Đinh: Mỗi lần ký chủ tiến hóa một lần, sẽ giác tỉnh một môn pháp thuật, sau khi tiến hóa đến lần thứ năm sẽ giác tỉnh một môn thần thông.】
Trong lòng Sở Phong đại hỉ, Thôn Hấp Thuật này vậy mà lại là một môn pháp thuật, về sau càng còn có thần thông, ngô đạo không cô a!
Sau khi bình ổn niềm vui trong lòng, Sở Phong đưa mắt nhìn về phía cây Hà Thủ Ô đang nằm trên mặt đất.
Hắn theo bản năng thi triển Thôn Hấp Thuật, cây lão Hà Thủ Ô trăm năm to lớn trực tiếp bị Sở Phong hút vào trong miệng.
Khác với lúc vừa ăn con rết, cây Hà Thủ Ô này khiến chân sau của Sở Phong cảm thấy một trận ngứa ngáy, cái chân sau vốn có chút gãy xương kia, vậy mà dần dần có thể tự do hoạt động.
“Đúng là một gốc hảo dược!”
Trong lòng Sở Phong cảm thán.
“Xem thuộc tính!”
【Sở Phong】
【Chủng loại: Gia Trư】
【Thể trọng: Năm trăm cân】
【Lực lượng: 18】
【Thể hình: 8】
【Pháp thuật: Thôn Hấp Thuật】
“Một cây Hà Thủ Ô lại khiến lực lượng và thể hình của ta tăng thêm hai điểm nữa.” Trong lòng Sở Phong không khỏi lẩm bẩm.
Hắn đưa mắt nhìn về nơi xa, trong khoảnh khắc cảm thấy trong khu rừng này đâu đâu cũng là bảo vật.
“Ngao ô!”
Đột nhiên.
Từng tiếng sói tru kéo Sở Phong ra khỏi ảo tưởng.
Trong lòng Sở Phong không khỏi nghĩ: “Trong khu nguyên thủy sâm lâm lớn như vậy tuyệt đối sẽ có rất nhiều mãnh thú ăn thịt, thậm chí còn có một ít vương giả, thực lực hiện giờ của ta đối phó với mấy loài tiểu thú thì còn được, nhưng nếu gặp phải Hùng Hạt Tử, lão hổ những loại mãnh thú cỡ lớn này thì vẫn còn xa mới là đối thủ!”
Trong lòng Sở Phong phỏng chừng, sau khi tiến hóa một lần, có lẽ hắn sẽ không còn sợ bất kỳ loài động vật nào trong khu rừng này nữa.
Nhiệm vụ trước mắt vẫn là ngoan ngoãn cẩu lên cho tốt.
Sở Phong cẩn thận từng chút một đi trong rừng, chẳng bao lâu sau liền tìm được một sơn động kín đáo, trong lòng Sở Phong đại hỉ.
Hiện giờ cái mũi của hắn cực kỳ linh mẫn, ở xung quanh sơn động này hắn không ngửi thấy mùi của động vật khác, có lẽ là vì nơi này ở khá gần đường cao tốc, cho nên động vật tương đối ít.
Sở Phong an tâm tiến vào trong động, nằm ở bên trong bắt đầu ngủ say sưa.
Ngay trong ngày Sở Phong tiến vào nguyên thủy sâm lâm.
Phụ thân của Trương Âm lái theo một chiếc xe hàng đi tới thôn trang.
Bên trong tòa nhà thôn ủy, một nam nhân trung niên mặt mày uy nghiêm nhìn nữ nhi đang thất lạc, mở miệng hỏi.
“Làm sao vậy? Chẳng phải ta đã tới rồi sao?”
Trương Âm nghe vậy, hốc mắt đỏ lên nói.
“Đều tại ngươi, ngươi đến trễ rồi, con heo kia đã bị người ta mua mất rồi, ô ô ô!”
Nam nhân trung niên nghe vậy, trong lòng vui mừng, nhưng ngoài mặt vẫn giả bộ bi thương mà nói.
“Đều là lỗi của cha.......”
Nỗi buồn trong lòng Trương Âm chỉ mới qua một ngày, đã bị một câu nói của phụ thân làm cho phai nhạt đi.
“Cái gì? Ngươi muốn giới thiệu đối tượng cho ta? Ta không đi, ta không gặp!”
Trương Đại Bưu sắc mặt uy nghiêm, nói.
“Khuê nữ, ngươi cứ đi gặp thử một lần đi, nhà bọn họ không tệ, Lưu bá bá của ngươi là chiến hữu của ta, hiện giờ đã là Bí thư Chính Pháp Ủy của thành phố W rồi.....”
“Ta không gặp, ta không gặp....”
Nhìn hoàn cảnh làm việc của nữ nhi, Trương Đại Bưu cũng có chút đau lòng.
Trương Âm nhìn biểu cảm của phụ thân, trong lòng cũng có chút dao động, nhưng nàng vẫn luôn cảm thấy trong nội tâm mình dường như còn thiếu mất thứ gì đó, tóm lại hiện giờ nàng không muốn đi xem mắt, càng không muốn thành thân.....
Mà ở hải vực xa xôi.
Nơi đây sương mù dày đặc bao phủ, lúc này mười mấy chiếc chiến hạm của Đệ Tam Chiến Đấu Quần đang điên cuồng rút lui.
Trong những nòng pháo khổng lồ thỉnh thoảng lại phát ra từng tiếng nổ kinh thiên.
Trong màn sương mù phía trước dường như có thứ gì đó cực kỳ khủng bố.
“Rút lui toàn tốc! Rút lui toàn tốc!”