Chương 113: Không đánh mà thắng
Mặt trời đã ngả về tây, hai chiếc xe đạp đổ bóng dài phía sau, chạy băng băng qua khu đồng ruộng hoang vu và cây cối úa vàng.
Đạp được một lúc, Tương Bạch Miên bỗng ra dấu tay, ý bảo Thương Kiến Diệu đi chậm lại.
Sau đó cô đi sát vào lề đường, dừng xe lại, bẻ một vài nhánh cây mềm mảnh.
"Cô muốn bện cái gì?" Thương Kiến Diệu tò mò hỏi.
Tương Bạch Miên không đeo mặt nạ nở nụ cười xấu xa:
Truyện "Trường Dạ Dư Hỏa Chương 113: Không đánh mà thắng" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này