Chương 30 Thiên hạ rộn ràng, đều vì lợi mà đến; thiên hạ nhốn nháo, đều vì lợi mà đi
“Quân sư, chuyến này đến Linh Châu Thành có thu hoạch gì không?”
Màn đêm mênh mang, ánh sao xa vời, dưới bầu trời sao trong vắt, từng đốm sáng dần hiện lên giữa quần sơn tối màu.
2 vị thủ lĩnh của Kỳ Sơn Tặc đứng bên rìa Tháp Trại, phóng mắt nhìn ánh lửa nơi sâu trong quần sơn.
Tào Huy đặt hai tay lên hàng rào, trên mặt vẫn còn nét đỏ hồng sau khi uống rượu, mặc cho gió đêm thổi rối tóc mai.
Đại thủ lĩnh của Kỳ Sơn Tặc là Triệu Vân Thiên chắp tay sau lưng đứng bên cạnh hắn, trên người nồng nặc mùi rượu, nhưng thân hình vẫn đứng thẳng tắp, chẳng nhìn ra chút men say nào.
“Triệu huynh, lần này Kỳ Sơn chúng ta nguy rồi.”
Dường như đã sớm đoán được Tào Huy sẽ nói như vậy, Triệu Vân Thiên không hề kinh ngạc, chỉ tiến lên 1 bước, học theo Tào Huy, tựa nửa người lên hàng rào.
“Triều Đình thế lớn, tuy đã có dấu hiệu suy tàn, nhưng vẫn là một quái vật khổng lồ.” Hắn hơi cụp mắt, mang theo vài phần cô quạnh, “Huyết Y Giáo tuy quật khởi muộn, nhưng phát triển cực nhanh, còn hung mãnh hơn cả sài lang hổ báo.”
Uống có chút rượu thôi mà sao còn làm bộ làm tịch thế này?
À đúng rồi, trước đây mình từng nói những lời này trước mặt đại ca, vậy thì không sao.
Tào Huy nhíu mày, kỳ quái liếc đại ca nhà mình một cái, trong lòng nhớ lại những điều bản thân chứng kiến ở Linh Châu Thành.
Bất kể là Triều Đình hay Huyết Y Giáo, đều không phải thứ bọn họ có thể chống lại, nhưng chuyện ở Linh Châu lần này rối ren phức tạp, chưa chắc đã không có cơ hội xoay chuyển.
Những năm qua, đám người bọn họ vẫn luôn cầu sinh trong khe hẹp, cơ nghiệp khó khăn lắm mới gây dựng được, tuyệt đối không có đạo lý cứ thế vứt bỏ.
“Huyết Y Giáo truyền thừa lâu đời, nghi ngờ có liên quan đến tiên thần trong thần thoại, nhưng hành sự tàn độc, tùy ý vọng vi. Tuy thỉnh thoảng cũng có nghĩa cử, nhưng vẫn không thể thay đổi bản chất tà ma của chúng.”
Tào Huy sắp xếp lại suy nghĩ, cố gắng giải thích bằng cách mà Triệu Vân Thiên có thể hiểu được.
“Cả giáo phái hành sự điên cuồng, lúc cứu người, lúc giết người, vì đạt mục đích mà không từ thủ đoạn, ngay cả giáo nghĩa của bọn chúng cũng chỉ là một tờ giấy bỏ đi, chẳng có ai tuân thủ.
Loại người điên như vậy không đáng tin. Lần này bọn chúng nguyện ý cung cấp đan dược và binh khí cho chúng ta, chính là muốn lợi dụng chúng ta kiềm chế Triều Đình, dùng mạng của các huynh đệ để tranh thủ thời gian cho chúng.”
Triệu Vân Thiên gật đầu theo, một lát sau mới lên tiếng hỏi.
“Nghe ý quân sư, dường như không định hợp tác với Huyết Y Giáo, không biết quân sư có tính toán gì?”
Thấy Triệu Vân Thiên lại như thường ngày từ bỏ suy nghĩ, Tào Huy cầm chiết phiến lên, quạt cho mình 2 cái, xua đi chút men say nhàn nhạt.
“Thiên hạ rộn ràng, đều vì lợi mà đến; thiên hạ nhốn nháo, đều vì lợi mà đi.” Hắn cụp mắt, giọng hơi cao lên, “Cả Kỳ Sơn ngoài chúng ta ra còn có 7 thế lực, có lẽ có thể nhân cơ hội này diệt bớt vài nhà.”
Triệu Vân Thiên sững người, dường như không ngờ Tào Huy lại to gan đến vậy: “Ngươi muốn lợi dụng Triều Đình để tiêu diệt những đám sơn tặc khác?”
Thấy đại ca đã hiểu ý mình, Tào Huy khẽ gật đầu, cố nén sự hưng phấn ẩn sâu trong lòng.
“Triệu huynh, đệ đã gia nhập Kỳ Sơn được mười hai năm, dọc đường đi qua cũng coi như chứng kiến sự thăng trầm của trại, từ lúc ban đầu phải dựa vào cướp bóc kiếm sống, đến nay đã tự cấp tự túc, trại đã thay đổi quá nhiều, cũng đến lúc cần tìm kiếm sự đổi thay rồi!”
Một câu đầy cảm khái khiến đồng tử Triệu Vân Thiên đột nhiên co rút.
Hán tử cao 7 thước ngay cả giọng nói cũng run lên: “Ngươi muốn khởi binh!”
Tào Huy dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc liếc Triệu Vân Thiên một cái, phất vũ phiến, lắc đầu.
“Xây tường cao, tích lương rộng, chậm xưng vương. Ngay cả 3 đại ma giáo cũng không dám chính diện đối kháng với Triều Đình, lúc này ai khởi binh kẻ đó chết.”
Hán tử chỉ biết đánh nhau gãi gãi sau đầu, hai tay xòe ra, từ bỏ suy nghĩ.
“Quân sư, đừng trêu vi huynh nữa. Đầu óc vi huynh không linh hoạt bằng ngươi, có kế hoạch gì cứ nói thẳng, vi huynh làm theo là được.”
Nhìn Triệu Vân Thiên trực tiếp quẳng gánh nặng sang cho mình, Tào Huy bất đắc dĩ thở dài, trong lòng cảm khái.
Nếu năm đó Triệu Vân Thiên không cứu phụ nữ bọn họ, hắn đã sớm phủi tay bỏ chạy, nào có chuyện tận tâm tận lực vì một sơn trại nhỏ bé.
“Linh Châu hiện giờ giống như một đám lửa đang cháy hừng hực, bên trên chất đầy củi khô, mà các thế lực vẫn không ngừng ném thêm củi vào, muốn khiến ngọn lửa này cháy càng dữ dội hơn.”
Giọng nói khựng lại, nhìn đại ca đang trợn mắt, tâm trí đã bay tận đâu đâu, Tào Huy hít sâu một hơi, tiếp tục đơn giản hóa lời giải thích.
“Hiện tại có 3 thế lực chủ yếu đang tranh đấu xoay quanh Linh Châu: Huyết Y Giáo, Linh Châu Châu Mục, Vĩnh Ninh Công Chúa.”
Cuối cùng cũng nghe được thứ mình hiểu, Triệu Vân Thiên lập tức giơ tay, cắt ngang lời Tào Huy.
“Quân sư, cái này ta hiểu, nhưng Linh Châu Châu Mục và Vĩnh Ninh Công Chúa chẳng phải cùng một phe sao?”
Nhìn đại ca đang ra vẻ khoe khoang, Tào Huy thở dài thật lâu, nhặt một cành cây lên vẽ sơ đồ trên mặt đất.
“Châu Mục là Châu Mục, Công Chúa là Công Chúa. Tuy bọn họ đều thuộc Đại Khải, nhưng hiện giờ lại đứng ở những trận doanh khác nhau.”
Đơn giản phác vài nét, Tào Huy dùng cành cây chỉ vào vòng tròn đại diện cho Châu Mục.
“Thôi Gia mà Linh Châu Châu Mục thuộc về ủng hộ phe Nhị Hoàng Tử. Nhị Hoàng Tử giỏi văn mặc, được đông đảo văn nhân ủng hộ, nhưng xuất thân bình thường, không được Hoàng Đế sủng ái.
Còn huynh trưởng của Vĩnh Ninh Công Chúa chính là Tam Hoàng Tử đương triều. Người này tương đối bình thường, nhưng do Tiên Hoàng Hậu sinh ra, thế lực mẫu tộc hùng mạnh, bù đắp được khuyết điểm của hắn.
Quan trọng hơn là bản thân Vĩnh Ninh Công Chúa cực kỳ đặc biệt, Hoàng Đế dường như yêu chiều nàng đến mức không gì sánh được, có thể nói muốn gió được gió, muốn mưa được mưa.
Thiên hạ có 3 chi tinh nhuệ chiến binh, Thất Sát Quân, Hổ Bôn Quân, Thiên Túc Quân, mỗi một chi trong số đó đều có năng lực trấn áp một phương.
Mà hiện giờ, Hổ Bôn Quân lại nằm trong tay vị Công Chúa này.
Nguyên do trong đó không thể khảo cứu, nhưng chỉ cần nàng nguyện ý ủng hộ, liền có thể dễ dàng san bằng chênh lệch giữa Tam Hoàng Tử và những hoàng trữ khác.
Tranh đoạt hoàng trữ từ trước đến nay đều đẫm máu, bọn họ sẽ cố gắng tranh thủ mọi lực lượng có thể lợi dụng, đây chính là cơ hội của chúng ta.
Còn về Huyết Y Giáo, lần này bọn chúng gây nên ôn dịch ở Linh Châu, khiến sinh linh đồ thán, nhất định sẽ bị chính đạo thiên hạ vây giết, định sẵn chỉ là xương khô trong mộ. Chúng ta tuyệt đối không thể vào lúc này có quá nhiều liên hệ với chúng.”
Tuy nghe mà chẳng hiểu được bao nhiêu, nhưng khi Tào Huy nhìn sang, Triệu Vân Thiên vẫn làm ra vẻ cao thâm khó lường, đầu gật liên tục, như thể mình đã hiểu hết.
Thấy đại ca nhà mình có dáng vẻ này, Tào Huy sao có thể không biết mình lại phí lời, nhưng hắn cũng chẳng so đo, chỉ tiếp tục dùng cành cây phác họa, nói toàn bộ kế hoạch của mình ra.
Không hiểu cũng không sao, chịu nghe lời là được.
“Chúng ta là sơn tặc, thật sự sẽ không bị cái Hổ Bôn Quân gì đó tiện tay tiêu diệt luôn sao?”
“Không sao. Từ 10 năm trước, người của Kỳ Sơn Trại chúng ta đã không còn làm những việc của sơn tặc nữa. Người trong trại dựa núi kiếm sống, cày cấy săn bắn, tự cung tự cấp.
Trong mắt Triều Đình, chúng ta hiển nhiên thuộc về thế lực có thể chiêu an.
Nguồn gốc mâu thuẫn lần này cũng không phải do chúng ta gây ra, mà là do 2 thế lực ở ngoại vi Kỳ Sơn.
Bọn chúng phong tỏa đường đi, cắt đứt nguồn cung thảo dược, thực sự là tự tìm đường chết.
Ta đã sớm sai trại dân thu thập thảo dược, lần này vừa hay có thể dùng đến.
Địa hình Kỳ Sơn phức tạp, dễ thủ khó công, mà ôn dịch lại lan quá nhanh, thời gian cấp bách. Chỉ cần Vĩnh Ninh Công Chúa và Linh Châu Châu Mục vẫn muốn cứu người, tuyệt đối sẽ không từ bỏ cơ hội hợp tác với chúng ta.”