Trường Sinh Võ Đạo: Từ Thiên Lao Ngục Tốt Bắt Đầu

Chương 20: Ma Tăng, ách nạn áp đỉnh, cái chết liên tiếp

Chương 20: Ma Tăng, ách nạn áp đỉnh, cái chết liên tiếp
“Khí xám đen!?”
“Ách nạn áp đỉnh, đây là kẻ chắc chắn phải chết mà!”
Lục Ninh có chút ngây người, nhìn chằm chằm vào vầng trán của Tào Trùng.
Hai ngày trước hắn thấy của Tào Trùng vẫn là hoàng khí, sao mới đó đã biến thành khí tức xám đen thế này?
Khí xám tượng trưng cho cái chết, hắc khí tượng trưng cho vận rủi.
Lục Ninh nheo mắt, chẳng lẽ có liên quan đến phạm nhân mới tới?
Hắn bèn nhắc nhở: “Tào ca, lát nữa trông thấy phạm nhân mới, chúng ta nên tránh xa hắn một chút.”
Ai ngờ Tào Trùng lại cười nói: “Tiểu tử ngươi sợ rồi à?”
Lục Ninh cười đáp: “Cẩn thận vẫn hơn.”
Tào Trùng cười ha hả: “Lại triết lý rồi à? Yên tâm đi, chúng ta không đối phó nổi phạm nhân thì đã có các đại nhân của Trấn Ma Ti lo liệu!”
Lục Ninh nghĩ cũng phải.
Nhưng không biết lời nhắc nhở tốt bụng của hắn, Tào Trùng có nghe lọt tai hay không.
Chốc lát sau.
Hai người đã tới khu Hình Phòng.
Chu Giáo Úy đã đến từ sớm.
Mấy người Ngưu Ngục Lại cũng đều có mặt, chỉ còn thiếu Tào Trùng và Lục Ninh.
Sau khi hai người đứng vào vị trí, Chu Giáo Úy cau mày nói: “Lát nữa Trấn Ma Ti sẽ áp giải một phạm nhân tới, trong quá trình giam giữ, tất cả mọi người không được nhìn thẳng vào mặt hắn, hiểu chưa?”
“Vâng, Chu ca.”
Mọi người đồng thanh đáp.
Một lát sau.
Người của Trấn Ma Ti đã tới.
Người dẫn đầu Lục Ninh từng gặp qua, chính là Cố Thiên Hộ Cố Vô Song.
Theo sau là mười cao thủ Trấn Ma Ti, không thể nhìn thấu tu vi.
Lục Ninh nhìn về phía sau lưng Cố Thiên Hộ, chỉ thấy giữa mười người Trấn Ma Ti là một người mặc tăng bào màu đỏ thẫm của Tây Vực, trên đầu đội khăn trùm màu đen.
Trên người không có bất kỳ vết máu nào, cổ mang gông xiềng nặng ngàn cân, cổ chân cũng là quả cầu sắt nặng ngàn cân, nhưng phạm nhân vẫn bước đi như thường.
Rất nhanh, giám ngục trưởng Ngũ Nghĩa Triệu cũng đích thân đến.
Mọi người tập hợp lại.
Đoàn người trùng trùng điệp điệp áp giải phạm nhân mới đến nhà tù số năm mươi khu Đinh.
Sau đó, Cố Vô Song tự tay gỡ chiếc khăn trùm đầu màu đen của phạm nhân xuống.
Mọi người vô thức nhìn sang.
Chỉ nghe Cố Vô Song quát lên một tiếng: “Không được nhìn vào mắt hắn!”
Trên đường đi, Ma Tăng này đã dựa vào đôi yêu nhãn để hại chết bảy, tám vị cao thủ của Trấn Ma Ti, quả thực đáng sợ đến cực điểm.
Vốn dĩ hắn phải bị nhốt ở khu Giáp, nhưng khu Giáp đã không còn phòng giam trống.
Chỉ đành tạm thời giam giữ ở khu Đinh.
Lục Ninh vô thức nhìn về phía Tào Trùng.
Sắc mặt hắn không khỏi biến đổi, ngay khi hắn định kéo Tào Trùng lại thì đã muộn.
Tào Trùng như thể trúng phải Định Thân Thuật, ngây người nhìn chằm chằm vào trung niên hòa thượng trong lao ngục.
Trong mắt gã, hai mắt của trung niên hòa thượng đang tỏa ra kim quang thần dị.
Trên đỉnh đầu không có giới ba, mà xăm một đóa hoa bỉ ngạn màu đỏ máu yêu diễm.
“Tào ca!”
Lục Ninh gầm nhẹ một tiếng, vận dụng chân khí truyền vào tai Tào Trùng.
Phụt!
Trong nháy mắt, Tào Trùng thất khiếu phun máu.
Rầm một tiếng.
Gã quỵ xuống đất, mắt trợn trừng vằn tia máu, chết ngay tại chỗ.
Vẻ thống khổ hiện lên trên mặt Lục Ninh.
Mặc dù tình giao của hắn và Tào Trùng không sâu, nhưng cũng từng cùng nhau uống rượu, cùng nhau bàn luận sâu về các cô nương ở Túy Nhạc Phường.
Thấy người quen chết ngay trước mắt mình, hắn vẫn có chút đau lòng.
Cái thế đạo chết tiệt này, mạng người như cỏ rác.
Nhỏ yếu chính là nguyên tội.
Lục Ninh thực sự nuốt không trôi cục tức này, dựa vào cái gì mà Tào Trùng lại bị người ta liếc mắt một cái đã chết?
“Đi!”
Cố Vô Song bắt lấy Lục Ninh đang có ánh mắt dần lạnh đi, kéo hắn đi thẳng.
Đám người lạnh cả sống lưng, cũng vội vã rút lui.
Mãi cho đến khi rời khỏi khu nhà giam Đinh.
Giám ngục trưởng Ngũ Nghĩa Triệu nhìn Cố Vô Song nói: “Hắn chính là Ma Tăng của Sát Sinh Đạo?”
Cố Vô Song lạnh lùng gật đầu: “Không sai, Ma Tăng này vốn là đại tông sư của Mật Tông Tây Vực, Tứ Phẩm Kim Cương cảnh, sau khi gia nhập Sát Sinh Đạo tu luyện 《 Tâm Ma Hắc Uyên Quyết 》, một ánh mắt có thể khiến người khác nhập ma.”
“Mắt của hắn có ma lực vô cùng, hãy ra lệnh cho tất cả ngục tốt, bất kể là đi tuần hay đưa cơm đều không được nhìn vào mắt hắn.”
Ngũ Nghĩa Triệu và Chu Giáo Úy liên tục gật đầu.
Sau khi mọi người rời đi.
Lục Ninh lảo đảo một mình, lặng lẽ đi về phòng trực khu Đinh.
Hắn ngồi một mình trên ghế dài, trong lòng thầm tụng 《 Hạo Nhiên Quyết 》.
Mãi cho đến giờ cơm.
Một ngục tốt nữa chết, Lục Ninh mới từ từ mở mắt.
“Tất cả đừng đi, để ta đi!”
Thấy đám cai tù ca ngày ở khu Đinh mặt mày rầu rĩ, Lục Ninh trầm giọng nói.
“Đa tạ Lục ca, Lục ca cẩn thận nhé!” Đám cai tù hô lớn sau lưng hắn.
Nhìn chằm chằm bóng lưng xa dần của Lục Ninh, trong lòng họ thầm thở dài, không biết Lục Ninh đi chuyến này liệu còn có thể trở về không?

Đến khu nhà giam Đinh.
Lục Ninh hít một hơi thật sâu.
Hiện tại hắn đã là Khí Hải Hậu Kỳ (0/10000), chân khí to bằng ngón tay cái, chân khí trong đan điền Khí Hải càng thêm bàng bạc vô cùng.
Lúc này, hắn điều động chân khí phong bế lục thức, nhanh chân bước tới nhà tù số năm mươi khu Đinh.
Không chỉ có thùng cơm ở đó, mà thi thể của tên ngục tốt vừa chết cũng còn nguyên.
Lục Ninh xách thi thể của ngục tốt đi trước, sau đó quay lại múc một ít canh rau loãng cho Ma Tăng rồi đặt vào trong bát.
Toàn bộ quá trình hắn không hề nhìn Ma Tăng lấy một lần.
Hắc y Ma Tăng khoanh chân ngồi tĩnh tọa, nhìn chằm chằm vào bóng lưng cao ngất của Lục Ninh, trong đôi con ngươi đen thẳm như vực sâu hiện lên một đóa hoa bỉ ngạn yêu diễm màu máu.
Mãi cho đến khi Lục Ninh biến mất khỏi tầm mắt.
Đóa hoa bỉ ngạn màu máu trong mắt Ma Tăng mới tan biến.
“Ha ha, thú vị!”
Ma Tăng mỉm cười, cũng không thèm nhìn bát canh rau mà heo chó cũng không ăn, rồi chậm rãi nhắm mắt lại.
Trở lại phòng trực khu Đinh.
Hai cai tù cùng đám ngục tốt đều kinh ngạc nhìn chằm chằm Lục Ninh.
Lục Ninh đặt thùng nước rửa chén xuống trước mặt mọi người, chậm rãi đi vào phòng trực, ngồi xuống ghế dài.
Tâm niệm vừa động, đồ lục hiện ra.
Tội nhân: Ba Mục (Lục Tinh Bán)
Thực lực: Tứ Phẩm Kim Cương (Sơ Kỳ)
Trạng thái: Đang giam giữ
Thiên Phạt: Tham dự độ 23%
Lợi tức: 276 điểm kinh nghiệm/canh giờ.
“276 điểm??”
Lục Ninh tinh thần chấn động, Ba Mục này tuy đáng chết, nhưng kinh nghiệm sinh ra quả thật rất nhiều.
Có điều, tu vi của hắn càng tăng lên thì điểm kinh nghiệm cần thiết cũng ngày càng nhiều.
Hơn nữa, điểm kinh nghiệm cũng không thể toàn bộ dùng để tăng tu vi, mà còn phải nâng cấp công pháp nữa.
Giờ Dậu tan ca.
Lục Ninh gặp Ngô Tam Khuê, Triệu Toàn và những người khác.
Hắn đặc biệt dặn dò một tiếng, đối với phạm nhân ở nhà tù số năm mươi khu Đinh, không được nghe lời hắn nói, càng không được nhìn thẳng vào mặt.
Triệu Toàn gật đầu cười nói: “Yên tâm đi, Chu Giáo Úy đã dặn rồi, lúc đi tuần các huynh đệ chỉ cần nhìn từ xa là được.”
Lục Ninh vận công nhìn lên đỉnh đầu Triệu Toàn, thấy khí xám ít hoàng khí nhiều.
Lúc này hắn mới yên tâm rời đi.
Đến cửa nhà.
Lục Ninh dừng lại một chút, thấy xung quanh không có ánh mắt khả nghi nào hắn mới bước vào sân.
“Ba ngày liên tiếp không có người theo dõi, chắc là không có chuyện gì đâu nhỉ!”
Lục Ninh thì thầm một tiếng, đi vào nhà chính thấy đại ca và tẩu tẩu đang đợi hắn ăn cơm.
Hắn bèn ngồi xuống, liếc nhìn đỉnh đầu hai người, thấy đều bình thường.
Cháu gái nhỏ cũng bình thường.
Lúc này Lục Ninh mới yên tâm.
Hôm sau.
Lục Ninh mua rượu thịt vừa tới Thiên Lao thì nghe nói đêm qua không ít ngục tốt ca đêm đã chết, sắc mặt hắn không khỏi biến đổi.
Khi hắn chạy tới ký túc xá khu Đinh.
Ngoại trừ Ngô Tam Khuê không có ở đây, tám người của Triệu Toàn chỉ còn lại ba người.
“Triệu thúc!”
Lục Ninh thấy Triệu Toàn còn sống, vội bước tới.
Chỉ thấy Triệu Toàn hai mắt vằn vện tia máu, ôm đầu khóc rống: “Trường An à, chết bảy huynh đệ rồi… Lão tử thật muốn băm vằm tên ác ma kia…!”
Thủ hạ của Ngô Tam Khuê chết năm người, thủ hạ của Trương Lực chết hai người.
Sắc mặt Lục Ninh âm trầm vô cùng, hắn nhìn chằm chằm lên đỉnh đầu Triệu Toàn.
Chỉ thấy khí xám nhiều hơn hoàng khí, trong đó còn xen lẫn một chút hắc khí.
Nhìn hai người còn lại thì còn nghiêm trọng hơn cả Triệu Toàn.
Đây chính là kết cục của việc không luyện võ!
Nếu có cảnh giới cao thâm như đám người Cố Vô Song của Trấn Ma Ti, sao lại bị Ma Tăng kia mê hoặc được.
Lục Ninh tuy khó chịu, nhưng cũng may là mình không hề lơ là.
Hắn vẫn luôn cày kinh nghiệm tu luyện Võ Đạo, nếu không cũng đã chết sớm.
“Triệu thúc, đừng đau lòng nữa!”
“Nghỉ ngơi sớm một chút đi, ta đi tìm Chu Giáo Úy.”
Trong mắt Lục Ninh lóe lên vẻ lạnh lẽo, nói xong liền nhanh chân rời đi.

Gặp được Chu Giáo Úy.
Lục Ninh nói rõ mục đích của mình.
Chu Giáo Úy cũng bất đắc dĩ: “Trường An, nhiều nhất là hai ngày nữa, Trấn Ma Ti sẽ chuyển Ma Tăng kia đến khu Giáp.”
“Còn phải đợi hai ngày nữa?”
Lục Ninh chau mày, chẳng phải điều đó có nghĩa là sẽ còn có thêm không ít ngục tốt phải chết sao?
“Ngươi biết là được rồi, đừng nói lung tung.”
“Còn về những ngục tốt kia, ta biết các ngươi có chút tình cảm, nhưng đây là Thiên Lao, lúc nhận lương bổng hậu hĩnh, hưởng bổng lộc béo bở thì phải hiểu rõ giá trị của mình.”
Lục Ninh im lặng nhìn chằm chằm Chu Giáo Úy không nói gì, hắn hiểu ý của đối phương.
Thời khắc nguy hiểm chính là lúc ngục tốt phải xông lên, mạng tiện một cái, chết cũng không đáng tiếc!
Lời này nghe thật chói tai, nhưng đó chính là hiện thực tàn khốc của Thiên Lao.
Từ đó cũng có thể phản ánh được thế đạo này chính là như vậy, cường giả vi tôn, kẻ yếu làm kiến hôi.
Thực sự là mạnh được yếu thua.
Vì vậy, Lục Ninh không ngu đến mức đi mắng Chu Giáo Úy vì những ngục tốt đã chết.
Không cần thiết.
Hắn chỉ cảm thấy khó chịu trong lòng, cảm thấy cuộc sống yên ổn đột nhiên bị phá vỡ.
Nghĩ lại thì cho dù không có Ma Tăng này.
Sớm muộn gì cũng có ngày yêu ma cướp ngục, cũng sẽ máu chảy thành sông.
Đến lúc đó đừng nói là ngục tốt quèn, mà cả Trấn Ma Ti và Cấm Vệ Quân cũng sẽ chết rất nhiều người.
Ra khỏi phòng.
Ánh mắt Lục Ninh lạnh đi không ít.
Việc cày kinh nghiệm không thể lơ là.
Phải nhanh chóng khiến bản thân mạnh lên.
Nếu không một ngày nào đó, kết cục của những ngục tốt kia cũng sẽ đến lượt hắn.
Lúc này, hắn im lặng đi về phía nhà tù số bốn mươi khu Đinh.
Mấy ngày nay, hắn đã câu kéo khẩu vị của Lương Kỳ gần đủ rồi.
Đã đến lúc moi lời của Lương Kỳ.

Nhà tù số bốn mươi khu Đinh.
Lục Ninh mang theo thịt, đứng bất động bên ngoài nhà tù.
Rất nhanh, Lương Kỳ ngửi thấy mùi thịt liền như một con chó, nhanh chóng bò đến trước hàng rào sắt.
“Thịt, thịt, cho ta thịt…!”
Lương Kỳ thò tay ra ngoài hàng rào, nước dãi chảy ròng ròng.
Lục Ninh chậm rãi ngồi xuống, ánh mắt lạnh lùng: “Muốn ăn thịt à!?”
“Muốn, muốn lắm…!”
Lương Kỳ liên tục gật đầu, đói đến hoa cả mắt.
Hắn vạn lần không ngờ, đường đường là công tử của Quốc công phủ mà vào tù lại bị đối xử như heo chó, hắn hối hận đến phát điên.
Lục Ninh xé một miếng da gà nhỏ từ trên con gà, ném vào trong phòng giam.
Lương Kỳ biết tên ngục tốt quèn này đang trêu đùa mình nhưng cũng không dám nổi giận, hắn như chó bới trong đống cỏ khô tìm miếng da gà kia.
Sau khi tìm được, mặt mày hắn mừng rỡ, há cái miệng rộng thiếu răng, ném miếng da gà vào.
Vẻ mặt say sưa nhai ngấu nghiến.
Chốc lát sau, Lương Kỳ đột nhiên mở to đôi mắt vằn tia máu, cũng không màng đến thân phận công tử của mình, quỳ trên mặt đất: “Tiểu ca, không, đại gia, van xin ngài, cho ta ăn thịt, ta muốn ăn thịt…!”
“Trả lời ta hai câu hỏi, cả con gà này sẽ là của ngươi!” Lục Ninh khẽ nhếch miệng.
“Câu hỏi?”
Lương Kỳ sững sờ một chút, nhưng ngửi thấy mùi thịt gà, hắn không thể kiềm chế được, liên tục gật đầu: “Đại gia, ngài cứ hỏi đi, ta biết gì sẽ nói nấy.”
“Vì sao lại đại náo Thư Viện, vì sao lại muốn gặp Trưởng Công Chúa?” Lục Ninh thản nhiên hỏi.
Nghe vậy, ánh mắt Lương Kỳ chợt trở nên lạnh lẽo, hắn nhìn chằm chằm Lục Ninh, chậm rãi ngồi xổm trên đống cỏ khô.
Trầm ngâm một lát, hắn lạnh lùng nói: “Phải thêm đồ ăn, bản công tử muốn uống rượu.”


Nghe nói phiếu đề cử có thể chữa lành nỗi buồn, chưa thử bao giờ, không biết thật giả thế nào?(╯︵╰)!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất